Chương 1904: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1904: Vô Đề

Liễu Y Y hẳn là cũng quen thuộc một ít, dù sao bọn họ đi dạo vài ngày rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc sau, Liễu Y Y đã kết nối với đầu dây bên kia: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu Mặc, mấy người đang ở đâu? A, không biết? ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng tôi phát hiện một đám người, về mặt lý luận thì là mấy người, nhưng nghe bảo thiếu một người, có đúng không vậy? ͏ ͏ ͏

-͏ Có người đã xảy ra chuyện? ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Liễu Y Y cúp máy, sau đó nói với Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng là bọn họ, chúng ta trực tiếp đi qua thôi, nhưng đi chậm chút. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ vẫn hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Là có người đã xảy ra chuyện? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Hẳn là không phải chuyện xấu, bọn họ hỏi Phá Hiểu, nói là cơ duyên bắt đầu. không cần để ý. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ rất tò mò: ͏ ͏ ͏

-͏ Hắn nói cái gì mấy người liền tin sao? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ưm, nên nói sao đây, người như Phá Hiểu hẳn là khinh thường nói dối với chúng tôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ càng khó hiểu, Tĩnh Nguyệt cũng khó hiểu, khinh thường nói dối là có ý gì? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Ưm, bởi vì tính cách cá nhân của Phá Hiểu đạo hữu khá là rõ ràng, cấp bậc của anh ta quá cao, cấp bậc của chúng tôi quá thấp, không cần thiết nói dối với chúng tôi làm gì. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cũng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đúng vậy, Phá Hiểu rất chảnh, chảnh như 250 ( đồ ngốc ), anh ta căn bản không để ý tới cảm thụ của chúng tôi, cho nên hoàn toàn không cần phải gạt chúng tôi. ͏ ͏ ͏

Cảm giác đầu tiên của Tô Kỳ là người này tính cách thiếu hụt nghiêm trọng, phải chăng bị thần kinh? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cô sẽ không hỏi ra điều này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu anh ta chảnh như vậy mà sao mấy người không chán ghét? ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ À thì, nói sao đây, nhân loại của Phá Hiểu không tệ, nếu rảnh sẽ tiện tay cứu chúng tôi, lúc vui vẻ cũng sẽ giúp chúng tôi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy nếu lúc anh ta không vui hoặc không rảnh thì sao? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn lại giơ tay lên: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy tìm tôi mua mộ chôn quần áo và di vật. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ câm nín. ͏ ͏ ͏

Trong mắt Tô Kỳ thì người này cơ bản là tương đương với đầu óc phát dục cực kỳ suy dinh dưỡng. ͏ ͏ ͏

Đây là bệnh, nhưng không có thuốc chữa. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cô cũng không đáng thương đối phương, dù sao không phải Giang Tả nhà cô. ͏ ͏ ͏

Người khác bị gì đều chẳng sao cả, mắc bệnh gì cũng chẳng liên quan tới cô. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cảm thấy hoang mang, đặt ra tạo hình không hợp gì cả. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết thấy nét mặt của Tĩnh Nguyệt, hỏi trong nhóm: ͏ ͏ ͏

"Có phải mấy người nói nhiều quá không? Cảm giác Phá Hiểu đạo hữu bị chán ghét." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn ma tu: ͏ ͏ ͏

"Không liên quan tới tôi, tôi chỉ nói thật, Phá Hiểu đại lão vốn chảnh rồi." ͏ ͏ ͏

"Nói như vậy làm nổi bật cá tính của Phá Hiểu đại lão, không sao đâu, gái đều thích kiểu này." ͏ ͏ ͏

"Giám đốc bá đạo." ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Bỏ đi, dù sao có người chết cũng không phải cô chết. ͏ ͏ ͏

Lúc này, bọn họ trông thấy phía trước có người. ͏ ͏ ͏

Đằng trước tự nhiên là Tẫn Linh Thu còn đang kiên trì. ͏ ͏ ͏

Khi nó trông thấy Đào Ngột cùng Hỗn Độn thì sợ hết hồn: ͏ ͏ ͏

-͏ Là... là mấy người? ͏ ͏ ͏

Đào Ngột cùng Hỗn Độn tự nhiên sẽ không đáp lại. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa thì tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng nó là ai? ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu trả lời: ͏ ͏ ͏

-͏ Hung thú, thú cưng của đại tiểu thư. ͏ ͏ ͏

"..."Không hiểu, nhưng địa vị hình như rất cao. ͏ ͏ ͏

Nhìn Tẫn Linh Thu sợ chết khiếp là biết rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tây Môn Xuy Hỏa không hỏi nhiều, hiện tại có bọn họ gia nhập thì càng ổn thỏa. ͏ ͏ ͏

Phỏng chừng có thể phòng thủ lâu thêm mấy ngày, không biết Phần Thiên linh thú đi đâu rồi. ͏ ͏ ͏

Đại khái bị lạc đường. ͏ ͏ ͏

Lúc này Xích Huyết Đồng Tử hỏi về Sơ Thanh: ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người có hỏi Phá Hiểu đạo hữu rằng Sơ Thanh sẽ được đến cơ duyên gì không? ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Phá Hiểu đại lão hình như rất bận, nói xong liền cúp máy. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc cũng muốn hỏi nhiều, nhưng không hỏi được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lại gần hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Có thể kể chuyện Phá Hiểu không? ͏ ͏ ͏

-͏ A. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nhìn Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

-͏ Tại sao muốn tôi kể? ͏ ͏ ͏

Có nhiều người như vậy, mắc gì chọn trúng cô? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ giải thích rằng: ͏ ͏ ͏

-͏ Họ nói là cô biết rõ nhất. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc bực bội trừng nhóm người Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

Đám người này hoặc là ngó lên trời hoặc nhìn ngón chân, hoặc lau pháp bảo. ͏ ͏ ͏

Những người này hố cô, Tiêu Tiểu Mặc vô cùng phẫn nộ. ͏ ͏ ͏

Lỡ như Phá Hiểu đại lão trách tội thì sẽ chết người. ͏ ͏ ͏

Nhưng Thánh nữ hỏi, cô phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc lúng túng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chuyện này nói đến khá dài. ͏ ͏ ͏

Cô cảm thấy chính mình nên chọn kể mấy việc vặt vãnh, nhưng Mặc Ngôn cứ nháy mắt ra dấu với cô làm gì? ͏ ͏ ͏

Muốn cô nói nhiều lời tốt sao? ͏ ͏ ͏

Vậy sao không tự nói đi? Đây là muốn đưa cô đi tìm chết đúng không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không sao, cứ nói từ từ, dù sao chúng ta có dư dả thời gian. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cô rất muốn biết tại sao Thánh nữ đột nhiên có hứng thú với Phá Hiểu như vậy. ͏ ͏ ͏