Chương 1905: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1905: Vô Đề

Sau đó, Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Phá Hiểu đại lão hiện tại đã Lục giai, anh ta không có ác ý gì với Thánh Địa, thậm chí từng giúp Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

Từng giúp Thánh Địa? ͏ ͏ ͏

Lời này làm Tô Kỳ hơi kinh ngạc, Tĩnh Nguyệt cũng khó hiểu. ͏ ͏ ͏

Là chuyện khi nào? ͏ ͏ ͏

Bọn họ chưa bao giờ cảm giác được. ͏ ͏ ͏

Nhưng những người khác hình như đều đồng ý, nói cách khác, đây không phải việc lớn hoặc là bí mật? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhíu mày, cô cảm giác lý luận của mình đang không ngừng phô bày ra. ͏ ͏ ͏

Từ lời bọn họ vừa nói, cô cho ra hình tượng về Phá Hiểu không phù hợp với phỏng đoán. ͏ ͏ ͏

Nhưng với hình tượng đó thì sao giúp Thánh Địa được? ͏ ͏ ͏

Tâm trạng tốt? ͏ ͏ ͏

Vừa lúc rảnh rỗi? ͏ ͏ ͏

Không thể nào. ͏ ͏ ͏

Cũng có nghĩa là hắn cố ý giúp Thánh Địa? ͏ ͏ ͏

Nếu đúng như vậy thì khớp với hình tượng. ͏ ͏ ͏

Khi suy nghĩ những điều này, Tĩnh Nguyệt nhìn thoáng qua Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò nhìn Tĩnh Nguyệt, hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư tỷ suy nghĩ cái gì? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có gì, chúng ta hãy nghe Tiểu Mặc tiên tử kể về Phá Hiểu giúp Thánh Địa như thế nào đi. ͏ ͏ ͏

-͏ Dù sao Thánh Địa chúng ta không phải nơi quên ơn phụ nghĩa. ͏ ͏ ͏

-͏ Tuy Thánh Địa không quá tốt đẹp nhưng tuyệt đối sẽ không cảm thấy đương nhiên khi có người trợ giúp mình. ͏ ͏ ͏

-͏ Có ơn phải trả. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn về phía Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu Mặc tiên tử có thể kể ra được không? Chúng tôi sẽ cảm tạ hậu hĩnh. ͏ ͏ ͏

Thánh Địa không thiếu quà đáp lễ, dù sao Thánh Địa có tiền. ͏ ͏ ͏

Đặc biệt là Tĩnh Nguyệt dùng vài lần, tiền nhiều hơn trong tưởng tượng của cô. ͏ ͏ ͏

Trước kia còn hơi lo lắng, hiện tại thì cô không có cảm giác gì nữa. ͏ ͏ ͏

Đám lão bất tử không bắt cô trả, dù sao chẳng liên quan gì đến cô, Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Tìm phòng bí mật, tìm ấn ký mới là đường chính xác. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc lại nhìn về phía nhóm người Xích Huyết Đồng Tử, cả đám hoặc cúi đầu hoặc ngẩng đầu, tóm lại bọn họ đứng xem kịch. ͏ ͏ ͏

-͏ Thật ra phải kể lại từ đầu... ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc đang định nói thì đột nhiên vang tiếng nổ điếc tai. ͏ ͏ ͏

Ầm ầm!!! ͏ ͏ ͏

Trong khoảnh khắc này bọn họ trông thấy phương xa bắn lên một luồng sáng, ánh sáng đó như tia nắng rực rỡ từ trên trời giáng xuống. ͏ ͏ ͏

Ánh sáng chiếu rọi, hết thảy đều biến mất. ͏ ͏ ͏

Mặc kệ là sương mù hay ngọn núi, tất cả trông yếu ớt dễ tan vỡ. ͏ ͏ ͏

Yên Vân không chút suy nghĩ mang theo nhóm người lùi lại. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu cũng không chậm hơn bao nhiêu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ đều ra tay mang theo người rời đi nơi này. ͏ ͏ ͏

Tuy không biết ánh sáng chiếu đến đâu, nhưng ánh sáng siêu đáng sợ, không có ai trong nhóm có thể chống lại. ͏ ͏ ͏

Ánh sáng này trực tiếp xua tan sương mù. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiểu oán phụ, trông thấy luồng sáng bắn tới đâu không? ͏ ͏ ͏

Trong lúc tránh thoát, Tĩnh Nguyệt hỏi Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chắc chiếu tới chỗ Thao Thiết. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chậc chậc, không ngờ bọn họ dùng công kích đáng sợ như vậy, thứ này vượt qua Cửu giai rồi đi? ͏ ͏ ͏

-͏ Không biết có đến cấp bậc đại đạo không. ͏ ͏ ͏

-͏ Tới rồi, hoàn toàn đủ chuẩn đại đạo, thậm chí mạnh hơn Đại Đạo giả tầm thường. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu kêu lên: ͏ ͏ ͏

-͏ Đừng để bị chiếu trúng, cũng đừng nhìn nó! ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người sẽ không chịu nổi. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, luồng sáng vừa rồi làm nhóm người Tiêu Tiểu Mặc chảy huyết lệ. ͏ ͏ ͏

Đa số người bị chấn xỉu. ͏ ͏ ͏

Hiện tại ở chỗ này chỉ có Yên Vân và Tẫn Linh Thu là nhìn thẳng được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt là đặc biệt. ͏ ͏ ͏

Bởi vì có Tiên Linh Khí hộ thể, cho nên trực tiếp miễn dịch. ͏ ͏ ͏

Nhưng cứ thế này sẽ tiêu hao rất nhiều Tiên Linh Khí. ͏ ͏ ͏

Yên Vân cực kỳ ngạc nhiên nhìn về phía Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ, người Thánh Địa quả nhiên đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Hai người này nhìn thẳng luồng sáng cấp bậc đại đạo mà vẫn khỏe mạnh. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa bọn họ còn chỉ có hai mươi mấy tuổi. ͏ ͏ ͏

Nhân tộc thật sự đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Nhưng bà thì không mong muốn Tình Tình cũng xuất sắc như vậy, chỉ cần Tình Tình vui vẻ, bình an là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Bọn họ chạy trốn tới chỗ mới, nơi này đưa lưng về phía luồng sáng kia, cho nên có thể nói là an toàn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Nhưng bọn họ vẫn ẩn nấp vào, ai biết những người này có khi nào phát hiện ra họ rồi cho một đòn hay không. ͏ ͏ ͏

Chờ cả đám núp kín, thả người xuống rồi Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ, nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tình huống của Thao Thiết không tốt, phỏng chừng nó bị thương nặng, đang cầu chị cho vào. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt có thể thông qua ấn ký cảm giác điều này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ thử cảm giác, quá xa, quyền hạn của cô không bằng Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

-͏ Quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Nếu Tĩnh Nguyệt muốn đi qua thì Tô Kỳ quyết ngăn lại. ͏ ͏ ͏

Đôi khi có thể xằng bậy, nhưng Tô Kỳ sẽ không đồng ý hành động chịu chết này. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Tĩnh Nguyệt cũng sẽ không làm như vậy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chị biết, nhưng rất khó giết Thao Thiết. ͏ ͏ ͏

-͏ Nếu Thao Thiết không sinh động thì bên chúng ta sẽ nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

-͏ Mục tiêu tiếp theo của bọn họ sẽ là tọa độ và chúng ta. ͏ ͏ ͏

Yên Vân nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi đi tìm bọn họ lại đây. ͏ ͏ ͏

Yên Vân định đi ra thì sương mù lại khuếch tán với tốc độ siêu nhanh bao trùm toàn bộ Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏