Chương 1909: Vô Đề
Trong biển sâu vốn chất chứa vô tận nguy hiểm, người kia không muốn ở lâu. ͏ ͏ ͏
Còn về Sơ Thanh, ngay từ đầu người kia liền cho rằng đối phương bị biển sâu cướp đi sinh mệnh. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh mất ý thức nên không có hiện tượng nổi lên, liên tục chìm xuống, chìm mãi chìm mãi. ͏ ͏ ͏
Dường như biển sâu là cái lỗ hút không đáy, làm người không cách nào thoát đi. ͏ ͏ ͏
Nếu Sơ Thanh không cầm phù lục thì hắn đã chẳng thể nào kiên trì tiếp. ͏ ͏ ͏
Sau khi chìm xuống một lúc thì thân thể của Sơ Thanh bỗng khựng lại, đúng vậy, đột ngột khựng lại. ͏ ͏ ͏
Dường như trong đáy biển đen ngòm có người nhấn nút dừng, nước cũng bị đông lại. ͏ ͏ ͏
Sau khi Sơ Thanh dừng lại, có hai luồng sáng chiếu rọi trước mặt hắn. ͏ ͏ ͏
Hoặc nên nói là có ai đó mở đôi mắt ra. ͏ ͏ ͏
-͏ Loài người? Thể chất rất đặc biệt, như vậy mà vẫn sống được. ͏ ͏ ͏
Là giọng của Long. ͏ ͏ ͏
Đây là nơi Long ngủ say. ͏ ͏ ͏
Long trầm mặc một lát, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có lẽ có thể thử xem. ͏ ͏ ͏
Theo sau, Long nói với Sơ Thanh: ͏ ͏ ͏
-͏ Loài người, ngươi muốn sống sót sao? ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh trong hôn mê dường như nghe được giọng của Long, ý thức đáp lại: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi là ai? ͏ ͏ ͏
-͏ Ta có thể cho ngươi sống sót, ta là ai cũng không quan trọng. ͏ ͏ ͏
Long Long chậm rãi trả lời. ͏ ͏ ͏
-͏ Ta phải làm sao để có thể sống sót? ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh tự nhiên không muốn chết. ͏ ͏ ͏
-͏ Buông ra tâm thần, tiếp thu mọi thứ của ta. ͏ ͏ ͏
Nghe Long nói, Sơ Thanh do dự một lát, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Ta từ chối. ͏ ͏ ͏
Long: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ tại sao? ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh trả lời: ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi muốn đoạt xá ta, ta sẽ không tăng thêm phiền phức cho các vị tiền bối. ͏ ͏ ͏
Long có chút phẫn nộ, sao có thể bảo là đoạt xá? ͏ ͏ ͏
Cùng lắm là mất tự do một thời gian mà thôi. ͏ ͏ ͏
Nhưng Long biết mình có giải thích thế nào thì người này đều sẽ không nghe, xem hắn từ chối ngay từ đầu liền biết. ͏ ͏ ͏
Loài người thì cứng đầu vậy đấy. ͏ ͏ ͏
Long không thể cưỡng bức dung hợp, bởi vì phong ấn đã bị động tay chân. ͏ ͏ ͏
Tần Thiên cùng Tiên Linh phủ chủ chết tiệt! ͏ ͏ ͏
Ngay lúc này, khiến Long bất ngờ là lại trông thấy bóng dáng Tần Thiên và Tiên Linh phủ chủ. ͏ ͏ ͏
Long có chút khó hiểu, chính mình đâu có làm gì, bọn họ tại sao lại xuất hiện? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Long thấy bóng dáng Tần Thiên cùng Tiên Linh phủ chủ biến mất. ͏ ͏ ͏
Biến mất rất nhanh, lúc sau, Tiên Linh phủ chủ lại một lần mở miệng: ͏ ͏ ͏
-͏ Đã đến lúc. ͏ ͏ ͏
Nghe câu đó, Long con ngươi co rút, có ý gì? ͏ ͏ ͏
Tiên Linh phủ chủ tính trước được cả điều này? ͏ ͏ ͏
-͏ Chậc chậc, từ mặt nào đó thì Tiên Linh phủ chủ cũng là siêu đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Long nhìn về phía Sơ Thanh, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nói vậy là thân thể này có thể hoàn toàn cất chứa ta? ͏ ͏ ͏
Theo sau, nhắm mắt lại, một hồn Long xuất hiện, trên người ẩn chứa vô tận sức mạnh, sức mạnh nháy mắt ùa về phía Sơ Thanh. ͏ ͏ ͏
Khoảnh khắc hồn Long chui vào giữa chân mày Sơ Thanh, hắn bị bừng tỉnh. ͏ ͏ ͏
Đau đớn tột độ lan tràn khắp người hắn. ͏ ͏ ͏
-͏ A a a! ͏ ͏ ͏
Hồn Long trực tiếp chui vào giữa chân mày Sơ Thanh, căn bản không cho hắn có chút cơ hội phản kháng. ͏ ͏ ͏
Giờ phút này, Long rốt cuộc nở nụ cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhóc, vui mừng đi, ta rốt cuộc sắp tự do, ha ha ha! ͏ ͏ ͏
Long chờ đợi ngày này không biết đã bao nhiêu năm. ͏ ͏ ͏
Cho dù chỉ là tạm thời tự do thì sao chứ? ͏ ͏ ͏
Chỉ cần ngắn ngủi có được thì cách vĩnh cửu còn xa sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi là ai? Ngươi muốn làm gì? Đi ra ngoài, đi ra ngoài! ͏ ͏ ͏
Ý thức của Sơ Thanh sợ hãi, hắn thử đuổi Long đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng Sơ Thanh căn bản làm không được. ͏ ͏ ͏
-͏ Ở trước mặt ta thì ngươi không có cơ hội từ chối. ͏ ͏ ͏
-͏ Ngươi muốn lấy thân thể của ta, Phá Hiểu tiền bối mà biết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh thử uy hiếp Long. ͏ ͏ ͏
Nhưng Long sẽ tiếp thu uy hiếp sao? ͏ ͏ ͏
-͏ Phá Hiểu tiền bối? Khi ta đến với đời, dù hắn có dũng khí đứng trước mặt ta thì cũng không có lá gan ra tay. ͏ ͏ ͏
-͏ Trên cõi đời hiện nay không ai có tư cách sánh vai với ta, càng không ai có tư cách đấu lại ta. ͏ ͏ ͏
-͏ Loài người, không, nhân tộc sớm đã xuống dốc. ͏ ͏ ͏
Long vô cùng khinh thường. ͏ ͏ ͏
-͏ Phá Hiểu tiền bối là cường giả chân chính, ngươi... sẽ... hối... hận... ͏ ͏ ͏
Giọng của Sơ Thanh nhỏ dần, cuối cùng hoàn toàn biến mất hầu như không còn. ͏ ͏ ͏
Hắn còn sống, nhưng đã bị hoàn toàn trấn áp. ͏ ͏ ͏
Long cười ha ha, hối hận? ͏ ͏ ͏
Không, Đạo Thiên Nhất còn không thể khiến Long hối hận thì ai làm được? ͏ ͏ ͏
Trên thế giới này có mạnh đến đâu thì chẳng lẽ mạnh hơn Đạo Thiên Nhất sao? ͏ ͏ ͏
Nếu có thì cũng không phải người của thời đại này. ͏ ͏ ͏
Long không thèm để bụng. ͏ ͏ ͏
Thân thể của Sơ Thanh bắt đầu rách toạc, nhưng nhờ thể chất đặc biệt nhanh chóng chữa trị. ͏ ͏ ͏
Tùy theo sức mạnh càng ngày càng khổng lồ, thân thể của Sơ Thanh rách nhanh hơn, đương nhiên, khép lại cũng mau hơn. ͏ ͏ ͏
-͏ Lòng không đủ lớn, nhưng miễn cưỡng đủ rồi, bởi vì thân thể của hắn thật sự thực đặc biệt, không ngờ loài người có thứ giống như thân thể bất tử bất diệt, thật là khó lường. ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng, đã là của ta. ͏ ͏ ͏
Long dùng đôi mắt của Sơ Thanh nhìn thân thể của mình. ͏ ͏ ͏