Chương 1910: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1910: Vô Đề

Long khá vừa lòng với thân thể này. ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Trên Tiên Sơn, Hoa Hinh nhìn biển rộng đột nhiên trào ra sức mạnh khó tả thì hơi khủng hoảng. ͏ ͏ ͏

Sức mạnh này làm tim cô đập nhanh, như thể cô không bằng con kiến trước sức mạnh kia. ͏ ͏ ͏

-͏ Tiền bối, đây là... ? ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh lập tức hỏi Trí Tuệ lão nhân ở trước mặt mình. ͏ ͏ ͏

Trí Tuệ lão nhân không ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Không có gì, nhìn như tự do, nhưng chẳng qua là thay lồng giam khác. ͏ ͏ ͏

-͏ Còn đổi sai đối tượng. ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh: ͏ ͏ ͏

-͏ ??? ͏ ͏ ͏

Cô hoàn toàn không hiểu, như thế này còn chưa nghiêm trọng? ͏ ͏ ͏

Vậy phải như thế nào mới đáng lo? ͏ ͏ ͏

Hoa Hinh phát hiện chính mình càng ngày càng xem không hiểu Trí Tuệ lão nhân. ͏ ͏ ͏

Ừm, tuy rằng trước kia cũng không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏

Nhưng Trí Tuệ lão nhân nói thì phỏng chừng đều là thật sự? ͏ ͏ ͏

Vậy phải chăng cô không cần sốt ruột? ͏ ͏ ͏

Trầm mặc một lát, Hoa Hinh phát hiện không thể bỏ qua được. ͏ ͏ ͏

Sao có thể không để ý tới? Toàn bộ Tiên Sơn đều đang sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Mặc kệ Tiên Sơn như thế nào, Trí Tuệ lão nhân đều chưa từng để ý tới, đây đều là việc nhỏ, ở trong mắt ông thì việc lớn đang ấp ủ, chuyện này rất quan trọng. ͏ ͏ ͏

Ông cần nhìn xem kết cục sẽ như thế nào. ͏ ͏ ͏

Sinh hoạt bình tĩnh của ông có lẽ sắp đến rồi. ͏ ͏ ͏

Bởi vì sau lần này dù cố gắng cỡ nào cũng vô dụng, mọi người đều hiểu. ͏ ͏ ͏

Lần này là cơ hội cuối cùng, thành công hay thất bại là đây. ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Lại một ngày mới, Mặc Ngôn vẻ mặt tuyệt vọng, hiện tại cô có thể cảm giác được không gian đè ép, còn có uy áp làm người không dám ngẩng đầu. ͏ ͏ ͏

Đây là Thiên Linh Cửu Phong? ͏ ͏ ͏

Không, đây là địa ngục. ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy người có biện pháp nào không? Không có cách nào thì có thể điện thoại cho Phá Hiểu đại lão không? Cứ tiếp tục thế này thì chúng ta sẽ bị xé nát. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn người chung quanh, nói. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt yên lặng ngồi ở chỗ kia, cô không phát biểu ý kiến gì. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng vậy, hai người đều đang đợi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đang đợi cơ hội cuối cùng, đến đường cùng thì cô sẽ tìm chỗ vắng vẻ thả Tiểu Dã Miêu ra, có lẽ sẽ có cơ hội lật ngược bàn cờ, nhưng thao tác như thế nào cần sư tỷ của cô hỗ trợ. ͏ ͏ ͏

Dù sao cô không rành mấy thứ này. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Tình huống hiện tại có tính là nguy cấp không? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chắc có? ͏ ͏ ͏

Xích kiếm của Xích Huyết Đồng Tử sắp không chống đỡ nổi nữa. ͏ ͏ ͏

Cứ tiếp tục như vậy xác thật là đang đợi chết. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Vậy điện thoại cho Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết gõ chữ: Rồi ai gọi? ͏ ͏ ͏

Trông thấy vấn đề này, một đám người đều trầm mặc, sau đó tất cả mọi người nhìn về phía Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Tại sao lúc mấy người hy sinh ai thì luôn thích tìm tôi? ͏ ͏ ͏

Kỳ thị ma tu đúng không? ͏ ͏ ͏

Không biết ma tu dữ lắm sao? ͏ ͏ ͏

Ở trong mắt đám người này thì Mặc Ngôn không có tôn nghiêm nhất. ͏ ͏ ͏

Yên Vân ở một bên không nói gì, bà không có tư cách thảo luận cái này, lỡ như làm đối phương không vui thì tiêu. ͏ ͏ ͏

Nhưng nghe nói Phá Hiểu mới đến Lục giai, hắn thật sự có uy năng như thế sao? ͏ ͏ ͏

Lúc này Mặc Ngôn nhìn về phía Hắc Bào ma tu, nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Một viên Ngũ phẩm Linh thạch, anh điện thoại. ͏ ͏ ͏

Sau đó tất cả mọi người nhìn về phía Hắc Bào ma tu, đúng rồi, nơi này còn có một ma tu chỉ cần ra giá liền làm việc. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu đen mặt: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi cho cô Linh thạch, cô gọi điện thoại không? ͏ ͏ ͏

-͏ Gọi chứ. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn xòe tay nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Đưa tiền đi, đúng rồi, một người một viên Ngũ phẩm, thiếu một viên là tôi không gọi điện. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu câm nín: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Bị gài hàng, quả nhiên Mặc Ngôn mới có thể vững vàng ngồi trên ngai không được khu vực ma tu thích nhất. ͏ ͏ ͏

Người khác nghệch mặt ra, phải giao tiền? ͏ ͏ ͏

Yên Vân quyết đoán lấy ra một viên Ngũ phẩm, có người đi đầu mới có thể xúc tiến giao dịch. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng lấy hai viên ra, giao luôn phần của Tô Kỳ, dù sao Tô Kỳ nghèo. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách ngẫm nghĩ, quyết định giao phí, nhìn xem tình huống như thế nào cũng tốt. ͏ ͏ ͏

Những người khác liếc nhau, coi như phí đưa tiễn. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cùng Lục Nguyệt Tuyết chưa cho, một người thì nghèo, một người là chủ nợ, một người là ghi ổ, một người là trừ nợ. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn không biết nên nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Hắc Bào ma tu cũng cắn răng giao, hắn vẫn thực duy trì sư muội xử Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Chờ nhận tiền xong, Mặc Ngôn lấy di động ra hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Tôi gọi đây, muốn mở loa ngoài không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mở đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Mặc Ngôn gọi số điện thoại của Phá Hiểu, thuận tiện mở loa ngoài. ͏ ͏ ͏

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người im lặng. ͏ ͏ ͏

Tiếng hít thở đều biến nhẹ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ đều hơi kinh ngạc, đang căng thẳng sao? ͏ ͏ ͏

. . . ͏ ͏ ͏

Chỗ linh mạch, Giang Tả ngồi trên Chiến Linh bia, hắn đang không ngừng đột phá, hiện tại hắn đã 6.6, thật là mau đến khó tin. ͏ ͏ ͏