Chương 1939: Vô Đề
Khi đó chính là một nhà ba người. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại khá tốt. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu hữu muốn tự mình đi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả vốn muón nói chẳng lẽ đi mấy mình? ͏ ͏ ͏
Nhưng ngẫm lại hình như hơi khó, Tô Kỳ đã biết chuyện, hắn còn có thể tự mình đi ra ngoài sao? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa bọn họ vốn phải đi U Minh hà, vậy hắn còn được đi một mình không? ͏ ͏ ͏
Đây đúng là chuyện phiền phức, bởi vì không phải Thiên Bi Thần Chiến, mang theo nhóm Tô Kỳ không phải vấn đề lớn gì. ͏ ͏ ͏
Hy vọng Tô Kỳ sẽ vì con mà yên phận ở trong Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy thì tiểu hữu cần tranh thủ thời gian, còn chưa đầy một tháng là tới Thiên Bi Thần Chiến, phỏng chừng còn nửa tháng là tọa độ xuất hiện. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu hữu chỉ có nửa tháng này. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Kiếm Thập Tam, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Người kêu dì khuyên nhủ Tô Kỳ đi, cần ưu tiên đại cục. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhìn chân của Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
-͏ tôi sẽ cố gắng hết sức. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Kiếm Thập Tam lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhóm Huyền Lâu tiền bối đã đi biên giới, nhưng hẳn là từ bỏ ý định vá trời. ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu hữu có rảnh thì qua đó xem thử, nhìn xem bên kia có thật là liên kết với chiến trường viễn cổ không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể đẩy con đi Vũ Thiên phòng nhỏ được không? ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Kiếm Thập Tam đẩy Giang Tả đi hướng Vũ Thiên phòng nhỏ. ͏ ͏ ͏
Đây là hai vị đại lão siêu cấp của Tu Luyện giới. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Bệnh viện ͏ ͏ ͏
-͏ Tiểu oán phụ, em cứ đánh gãy chân tiểu Giang như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hỏi. ͏ ͏ ͏
Hai người đang chờ kêu số, cho nên có thời gian nói chuyện phiếm. ͏ ͏ ͏
-͏ Em biết hiện tại Thiên Bi Thần Chiến sắp bùng nổ, rất nhiều việc phải là anh ấy làm, nhưng em lo cho anh ấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Trước kia không biết ai là nam Thánh nữ dự khuyết, ai thèm quan tâm người đó chạy đi đâu, nhưng bây giờ đã biết, cứ cảm giác không an tâm, vẫn luôn cảm giác Tả ca không đánh lại em, cho nên anh ấy rất yếu. ͏ ͏ ͏
Do dự một chút, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Hơn nữa ở trong mắt người khác thì anh ấy lợi hại như vậy, Tu Luyện giới có nhiều tiên tử, lỡ như anh ấy bị mê hoặc làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nghe điều này thì buồn cười: ͏ ͏ ͏
-͏ Chẳng phải lúc trước em không lo lắng sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói ngay: ͏ ͏ ͏
-͏ Trước kia anh ấy không chạy lung tung, khi đi làm em còn đặc biệt đi xem, cơ bản đều là nam. ͏ ͏ ͏
-͏ Hiện tại thì khác, đa số người đều là không chịu nổi bị người khác bám dính. ͏ ͏ ͏
-͏ Em thì có bầu, không thể chạy đi giải quyết bọn họ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt khẽ thở dài: ͏ ͏ ͏
-͏ Em không nhớ rõ hình tượng của Phá Hiểu sao? Cậu ấy không quan tâm cảm thụ của người khác. ͏ ͏ ͏
-͏ Ai mà ngờ rằng Phá Hiểu cũng sẽ dịu dàng với phụ nữ? ͏ ͏ ͏
-͏ Dù sao cậu ta có thể tùy ý chôn luôn chị thì em còn lo lắng cái gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Tĩnh Nguyệt rồi cười, cô nhớ tới chuyện sư tỷ bị Giang Tả chôn. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Kỳ thật cũng không quá lo cho anh ấy, nhưng vẫn cứ không kiềm được lo âu. ͏ ͏ ͏
-͏ Phải làm anh ấy biết rằng vợ của anh thực sợ hãi mất đi anh. ͏ ͏ ͏
Tay Tĩnh Nguyệt nổi đầy da gà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vuốt bụng mình, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Chờ con trai của em sinh ra thì anh ấy sẽ khó chịu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt sửa đúng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Là bé cháu ngoại gái. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Sư tỷ, miệng quạ đen thì đừng nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
-͏ Chị miệng quạ đen hồi nào? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
-͏ Giờ em mới nhớ ra, phát hiện chuyện sư tỷ nói cơ bản đều là sự thật, còn không chịu thừa nhận là miệng quạ đen? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt hết chỗ nói rồi, việc này liên quan quái gì tới cô? ͏ ͏ ͏
Nếu điều cô nói đều thành sự thực thì chẳng phải là thế giới này xong rồi? ͏ ͏ ͏
Chỉ là trùng hợp thôi, cộng thêm đùa một chút. ͏ ͏ ͏
Thí dụ như nói giỡn rằng tiểu oán phụ sẽ sinh Tai Ách Tiền Tệ, cô thật sự chỉ nói giỡn. ͏ ͏ ͏
Cũng may tiểu oán phụ không biết chuyện này. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vốn muốn biện giải hai câu, nhưng đến lượt Tô Kỳ khám. ͏ ͏ ͏
Hai người không nói nữa. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Giang Tả được Kiếm Thập Tam đẩy đến chỗ ở, sau đó Kiếm Thập Tam liền rời đi. ͏ ͏ ͏
Ông còn bận ít việc. ͏ ͏ ͏
Chuyện tọa độ rất quan trọng. ͏ ͏ ͏
Việc Giang Tả có thể làm tự nhiên là xem TV. ͏ ͏ ͏
Hắn xem TV một lúc thì Tô Kỳ trở về. ͏ ͏ ͏
Lần này Tĩnh Nguyệt tỷ không đi cùng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vừa mở cửa, Giang Tả cũng đến trước cửa. ͏ ͏ ͏
Dù sao đi khám thai, hắn cũng muốn biết là tình huống như thế nào, tuy rằng hắn cảm giác không có vấn đề gì, nhưng hắn dù sao không phải chuyên nghiệp. ͏ ͏ ͏
-͏ Kiểm tra xong rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Nhưng trông thấy Tô Kỳ rầu rĩ không vui khiến Giang Tả hơi lo lắng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói gì, chỉ ôm Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lo lắng hỏi: ͏ ͏ ͏
-͏ Làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ khó chịu nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Bác sĩ nói kiểm tra không ra, hu hu, con của em! ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
-͏ Là vì thời gian mang thai quá ngắn? ͏ ͏ ͏