Chương 1940: Vô Đề
Ngẫm lại cũng đúng, mới chưa đầy một tuần. ͏ ͏ ͏
Có thể kiểm tra ra mới lạ. ͏ ͏ ͏
Mà Giang Tả tu vi Thất giai, Tô Kỳ Ngũ giai, thực lực của bọn họ đương nhiên kiểm tra ra được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ôm Giang Tả không chịu buông tay, tóm lại cô thấy khó chịu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đành phải nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vậy em cũng không thể ôm như vậy, anh còn ngồi trên xe lăn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ buông ra Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có phải anh đã nghĩ kỹ rồi? ͏ ͏ ͏
Vô nghĩa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chưa nói ra khỏi miệng nhưng Tô Kỳ chắc chắn có thể đoán được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nói anh yêu em thì em sẽ chữa lành cho anh ngay, không được nghịch ngợm! ͏ ͏ ͏
Giang Tả thầm thở dài, nếu được chọn thì hắn lựa chọn làm người tốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó chân của Giang Tả lành, hắn đứng lên nhảy vài cái, phát hiện làm người bình thường thật tốt. ͏ ͏ ͏
Phải biết quý trọng sinh hoạt như vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lại gần ôm Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đành phải nói ra: ͏ ͏ ͏
-͏ Con vẫn khỏe mạnh, chờ qua một tháng lại đi kiểm tra thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ủy khuất nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Nhưng em muốn nghe bác sĩ nói, để bác sĩ nói em có con mới cảm giác chân thật. ͏ ͏ ͏
Nghĩa là anh nói thì không có cảm giác chân thật sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đúng rồi, bây giờ em không có cảm giác mang thai chắc chắn là vì chưa được bác sĩ thừa nhận. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Có thể cho dì giả làm bác sĩ bắt mạch cho em, sau đó nói em mang thai. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hừ lạnh một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Không thèm nói chuyện với anh nữa, em đi nấu cơm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói ngay: ͏ ͏ ͏
-͏ Anh giúp em, cứ cảm thấy bây giờ em làm cái gì đều không an toàn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẻ mặt u oán nhìn Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Vợ của anh mà mảnh mai đến thế sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, lúc này nên mảnh mai một chút, cậy mạnh dễ dàng ra vấn đề. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhăn mặt với Giang Tả, rồi để hắn giúp mình. ͏ ͏ ͏
Giúp một tay cũng tốt, hai vợ chồng nói cười vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa vào phòng bếp, Tô Kỳ tỉnh táo lại nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Em chỉ lo mua thức ăn, quên mua các loại gia vị. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả chằm chằm, không nói tiếng nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Hắn đành mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Biết rồi, mỗi phần gia vị đều mua về cho em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức cười nói: ͏ ͏ ͏
-͏ Đi sớm về sớm. ͏ ͏ ͏
. . . ͏ ͏ ͏
Giang Tả ra cửa, thẳng hướng siêu thị. ͏ ͏ ͏
Nhưng trên đường đi hắn đột nhiên nhớ tới chính mình hiện tại có dư ít thời gian? ͏ ͏ ͏
Đã có thời gian thì hắn nên làm một số việc mình phải làm? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, hẳn là phải làm. ͏ ͏ ͏
Lúc trước tu vi không đủ làm không được, không có nghĩa là hiện tại hắn không làm được. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây Giang Tả liền có quyết định, thừa dịp này đi Thất Tình hải một chuyến. ͏ ͏ ͏
Nhưng mua gia vị cũng rất phí thời gian, ưm, đến lúc đó có thể chạy hai bước, hẳn là có thể bù lại thời gian. ͏ ͏ ͏
Chắc chắn Tô Kỳ không phát hiện ra. ͏ ͏ ͏
Nghĩ vậy, Giang Tả một bước đi vào cửa không gian. ͏ ͏ ͏
Chờ khi hắn lại xuất hiện thì đã ở trong không gian bên dưới Thất Tình hải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trực tiếp một bước lướt qua mê cung đi tới không gian bên trong. ͏ ͏ ͏
Nơi này tuy rằng không phải một mảnh đen ngòm nhưng cũng khá tối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa đi vào liền thấy một bóng dáng cô độc, người phụ nữ đứng đó, không suy nghĩ, không cử động, tựa như pho tượng. ͏ ͏ ͏
Dường như người phụ nữ kia đang chờ đợi cái gì, lại hình như chỉ là nhàm chán đứng ở nơi đó, nghìn năm triệu năm không thay đổi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả biết người này, đây là mẹ của Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vốn định lờ đi, lướt qua bà. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn trầm mặc một lát sau, thả Tiểu Dã Miêu ra. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu vốn định gầm hướng Giang Tả, nhưng hắn nhìn thoáng qua Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc, Tiểu Dã Miêu xù lông. ͏ ͏ ͏
Sợ hãi, vô tận sợ hãi tràn ngập trong người cô bé. ͏ ͏ ͏
Đáng sợ tới cực điểm. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu nhảy cẫng lên, rồi xoay quanh tại chỗ. Tiểu Dã Miêu chợt thấy một bóng người, không nói không rằng chui vào ngực người này. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, Tiểu Dã Miêu vẻ mặt hoảng sợ nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Bóng dáng kia cảm nhận được Tiểu Dã Miêu, dường như bước ra khỏi triệu năm cô độc. ͏ ͏ ͏
Bà theo bản năng cúi đầu nhìn về phía Tiểu Dã Miêu, tuy rằng ánh mắt vẫn vô thần hỗn loạn, nhưng bàn tay bất giác đặt trên đầu Tiểu Dã Miêu, còn khẽ vuốt. ͏ ͏ ͏
Không khí vui sướng toát ra từ người bà. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu không có cảm giác gì, cô bé sợ Giang Tả nên không dám chạy ra. ͏ ͏ ͏
Dường như ở trong ngực người này cho Tiểu Dã Miêu cảm giác an toàn. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Tiểu Dã Miêu chỉ dám trộm ngắm Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Rất sợ hắn đi tới gần. ͏ ͏ ͏
Ý tưởng đồ ăn sớm đã gỡ bỏ khỏi người Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lướt qua Hỗn Loạn, hắn không nhìn Hỗn Loạn, cũng không nói nhiều. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, hắn trực tiếp đi vào không gian khác. ͏ ͏ ͏
Không gian bên dưới mới là mục đích chuyến đi của hắn. ͏ ͏ ͏
Hắn chờ đợi ngày này, đợi thật lâu. ͏ ͏ ͏
Cho nên, khi có thời gian hắn lập tức đến. ͏ ͏ ͏