Chương 2168: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4,746 lượt đọc

Chương 2168: Vô Đề

Giang Tả và Tô Kỳ đang đi dạo trên phố, bây giờ họ định đến siêu thị mua đồ. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng trên đường thuận tiện ăn chút đồ ăn sáng, ừm, Tô Kỳ muốn ăn bánh bao hấp nên chỉ có thể đến cửa hàng khác mua. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu ông chủ bán đậu hũ bán bánh bao thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh cũng không nghĩ tới nữa, nếu như ông chủ Đậu Hũ bán tất cả, vậy những cửa hàng khác sẽ không còn đường làm ăn nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Đây có lẽ cũng là lí do ông chủ Đậu Hũ chỉ bán đậu phụ thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cắn bánh báo nhìn về phía trước, tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đó không phải là sư tỷ sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Trước mặt mấy người Giang Tả, Tĩnh Nguyệt tỷ đã đi tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lập tức vẫy tay: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ. ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt đương nhiên cũng nhìn thấy bọn họ, trực tiếp bước tới: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hai người đang làm gì đó? ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn bánh bao, đã lâu không ăn, sao sư tỷ lại tới Tiểu Trấn sớm như vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Trong hoàn cảnh bình thường Tĩnh Nguyệt sẽ không đến đây sớm như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đưa Thanh Liên ra ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có chút kinh ngạc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thanh Liên rời Thánh Địa? ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ừ, mười tám tuổi, có thể ra ngoài mua sắm. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có chút lo lắng, cô vẫn biết rõ Thanh Liên là ai. ͏ ͏ ͏ ͏

Đưa ra ngoài như vậy rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Có cho người bảo hộ không? Nếu để Thanh Liên một mình đi ra ngoài sẽ rất nguy hiểm? ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười lớn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đi một mình đó, chỉ là nguy hiểm thôi mà, ai biết được. Lỡ đâu lại được người ta cứu thì sao. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có chút bất lực: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng đó chỉ là lỡ như thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏ ͏

- Yên tâm đi, có Mãnh Thú ở đây. Người bình thường làm sao có thể thương tổn được Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẫn là rất lo lắng, thật sự là cô cảm thấy, bất kỳ một người xấu nào cũng đều có thể hại Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏

Ai mà không biết tính tình của Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà lo lắng cũng vô ích, Thanh Liên trưởng thành rồi, chung quy cũng phải xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏

Chỉ cần biết cách cầu cứu, có lẽ sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt trực tiếp rời đi, hai người kia tiểu biệt thắng tân hôn, cô không muốn khiến cho bọn họ khó chịu. ͏ ͏ ͏ ͏

Đợi thêm vài ngày nữa rồi đem tiểu oán phụ đi chơi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng tiểu oán phụ sắp bắt đầu tiến tu, phải tranh thủ thời gian ra ngoài kiếm việc làm, nếu không sẽ bị lôi kéo tiến tu. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiến tu đúng là một chuyện đáng sợ. ͏ ͏ ͏ ͏

Còn phải dậy check in đúng giờ nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Chờ khi Tĩnh Nguyệt rời đi, Tô Kỳ hỏi mới Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, có khi nào Thanh Liên sẽ gặp chuyện không may không? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Làm sao anh biết được? ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn thực sự không biết loại chuyện này, hỏi hắn chi bằng đi hỏi thầy bói cho rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nói đến chuyện này, Giang Tả cũng không thích gặp vị đạo sĩ đó ở đây, có trời mới biết hắn có khiến Thánh Địa rơi vào nguy cơ hay không. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu làm Tô Kỳ sợ hãi, Giang Tả nhất định sẽ gọi U Ti dậy, đánh một chút rồi sau đó tiếp tục để hắn thi thể nằm. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bĩu môi, cũng không có hỏi chuyện này, mà là hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Khi nào thì chúng ta đưa Tiểu dã miêu trở về? ͏ ͏ ͏ ͏

Cô vẫn nhớ rõ mình sắp làm mẹ, đứa nhỏ không về được, cô nhất định sẽ khó chịu muốn chết. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho nên, nếu không phiền phức, cô muốn đưa Tiểu dã miêu trở về. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tùy thôi, ngày mai, ngày kia, ngay bây giờ cũng được. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy sẽ không làm cho Giang Tả tiên sinh khó xử chứ? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy bây giờ phải làm sao mới được? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hôn anh một chút? ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ Ý cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nằm mơ đi, đang trên đường đó, không biết xấu hổ hả? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên xuống núi, cô không biết mình nên đi đâu, nhưng thánh sư tỷ nói sau một tuần phải trở về. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu trong một tuần không có vấn đề gì, thì có thể xuống núi thêm thêm 2 tuần nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Tương tự như vậy, càng không có vấn đề gì càng có thể ở lâu hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

Với chuyện này, Thanh Liên không nói gì thêm nữa, có thể nói là rất hợp lý. ͏ ͏ ͏ ͏

Vì vậy Thanh Liên cảm thấy chính mình phải làm cho tuần đầu tiên này an toàn hơn một chút, nếu không sẽ khiến cho thánh sư tỷ mất mặt. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Việt sư thúc nhất định trong thời gian ngắn sẽ không cho cô xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thật lâu sau, Thanh Liên mới rời vị trí của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng ngay sau đó cô liền giảm tốc độ, vì cô cảm thấy một vài khí tức đang giao hội. ͏ ͏ ͏ ͏

Hẳn là có người đang tranh chấp. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nhíu mày, cô muốn đi xem. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó Thanh Liên nhìn thấy có hai người đang vây quanh một cô gái. ͏ ͏ ͏ ͏

- Trả Tử Đàn Hoa lại đây. ͏ ͏ ͏ ͏

Một trong hai người đàn ông gầm giọng nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Bọn họ đều là nhị giai tu sĩ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này cô gái đã bị đánh đến toàn thân bị thương, hai người kia vẫn không hề có ý định nhẹ tay lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó cô gái kia liền bị chém một kiếm. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhìn đến đây, Thanh Liên lập tức mở miệng: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện đó, có thể tạm dừng tay đã không? ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right