Chương 2169: Vô Đề
Nghe thấy Thanh Liên đột nhiên mở miệng, cô gái lập tức nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ mau cứu em. ͏ ͏ ͏ ͏
Hả? ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên sửng sốt một chút, sư tỷ? ͏ ͏ ͏ ͏
Người này là người của Thánh địa ư? ͏ ͏ ͏ ͏
Thoạt nhìn không giống. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng cô cũng đã định can thiệp rồi, cho nên không sao cả. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó cô gái chạy đến nấp sau Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô vô cùng đáng thương: ͏ ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, cứu em. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy cô gái như vậy, Thanh Liên cũng không thể không cứu. ͏ ͏ ͏ ͏
Rất nhanh hai người kia liền tấn công tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên vốn là muốn mở miệng ngăn cản, nhưng hai người giống như cũng không hề có ý định nghe, trực tiếp ra tay. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên không thể để mình bị thương, cũng không muốn giết người, cho nên chỉ có thể vung kiếm, để cho hai người nằm một lúc, sau khi thuyết phục được sẽ giúp họ chữa trị. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên ở trong Thánh Nữ Đoàn, tuy rằng hoàn toàn thua kém Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ, nhưng đối với bên ngoài mà nói, cô đã là Thiên Túng Kỳ Tài rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Mọi phương diện đều rất mạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Vậy nên chỉ với một chiêu, hai người đó đã mất đi sức chiến đấu. ͏ ͏ ͏ ͏
Điều này khiến hai người đó sợ hãi. ͏ ͏ ͏ ͏
Họ thậm chí còn không biết đối phương lại mạnh như vậy, thoạt nhìn rõ ràng rất yếu. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngay cả cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏ ͏
Người này thoạt nhìn giống như không mạnh đến như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng học qua, xuống núi không được quá phách lối, cho nên hoàn toàn không để lộ ra khí tức đặc thù. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Thanh Liên xin lỗi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chuyện đó, tôi cũng không muốn ảnh hưởng nhiều đến hai người, nhưng mà nhất thời không thể nhịn được, đợi một chút nữa tôi sẽ xin lỗi sau. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai người kia ngồi xổm trên mặt đất, trong lòng thầm nghĩ, người này có phải là bị điên không? ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên lúc này muốn hỏi rõ chuyện gì đang xảy ra, tuy rằng cô muốn cứu người, nhưng thánh sư tỷ nói một số chuyện nhìn thấy vậy nhưng không phải như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Đôi khi giúp đỡ người khác không chỉ là hại người khác, mà còn làm hại chính mình. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên cô cần hỏi rõ ràng tất cả một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ là khi cô muốn quay đầu lại, phía sau đột nhiên có thứ gì đó đánh tới, giống như một thứ kim châm gì đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhất thời không cử động được nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
- Chậc chậc, sư tỷ không ngờ sao? Cô cũng thật là ngây thơ, vậy mà dám để cho người khác ở sau lưng mình. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô gái thò đầu nhìn Thanh Liên cười nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhanh chóng nhớ tới lời thánh sư tỷ nói, địch thủ có thể là bất kì ai, tuyệt đối đừng để cho người khác tách khỏi ý thức của mình. ͏ ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là trong những trường hợp không xác định. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô ấy không thể chú ý tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Vừa mới xuống núi đã như vậy, mất mặt quá đi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, ta có thể cảm giác được máu trên người cô rất thuần khiết, ẩn chứa sức mạnh, vừa mới chạm vào đã phát hiện. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô gái kia nhìn Thanh Liên, khôn khéo nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chúng ta bàn bạc đi? ͏ ͏ ͏ ͏
Cô gái kia mang theo một nụ cười hết sức hồn nhiên trên mặt: ͏ ͏ ͏ ͏
- Để tôi hút cạn máu sư tỷ, được không? Tôi sẽ nhấm nháp cẩn thận. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu có vấn đề về nội dung, vui lòng liên hệ xonevictory https://truyenyy.vip/user/13101998/. Trân trọng cảm ơn! ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ đang đi dạo trên phố, bây giờ họ định đến siêu thị mua đồ. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng trên đường thuận tiện ăn chút đồ ăn sáng, ừm, Tô Kỳ muốn ăn bánh bao hấp nên chỉ có thể đến cửa hàng khác mua. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu ông chủ bán đậu hũ bán bánh bao thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghĩ như vậy, nhưng rất nhanh cũng không nghĩ tới nữa, nếu như ông chủ Đậu Hũ bán tất cả, vậy những cửa hàng khác sẽ không còn đường làm ăn nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Đây có lẽ cũng là lí do ông chủ Đậu Hũ chỉ bán đậu phụ thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cắn bánh báo nhìn về phía trước, tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đó không phải là sư tỷ sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Trước mặt mấy người Giang Tả, Tĩnh Nguyệt tỷ đã đi tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức vẫy tay: ͏ ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ. ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt đương nhiên cũng nhìn thấy bọn họ, trực tiếp bước tới: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hai người đang làm gì đó? ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ăn bánh bao, đã lâu không ăn, sao sư tỷ lại tới Tiểu Trấn sớm như vậy? ͏ ͏ ͏ ͏
Trong hoàn cảnh bình thường Tĩnh Nguyệt sẽ không đến đây sớm như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đưa Thanh Liên ra ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút kinh ngạc: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thanh Liên rời Thánh Địa? ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừ, mười tám tuổi, có thể ra ngoài mua sắm. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút lo lắng, cô vẫn biết rõ Thanh Liên là ai. ͏ ͏ ͏ ͏
Đưa ra ngoài như vậy rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Có cho người bảo hộ không? Nếu để Thanh Liên một mình đi ra ngoài sẽ rất nguy hiểm? ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười lớn: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đi một mình đó, chỉ là nguy hiểm thôi mà, ai biết được. Lỡ đâu lại được người ta cứu thì sao. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút bất lực: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng đó chỉ là lỡ như thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏ ͏
- Yên tâm đi, có Mãnh Thú ở đây. Người bình thường làm sao có thể thương tổn được Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẫn là rất lo lắng, thật sự là cô cảm thấy, bất kỳ một người xấu nào cũng đều có thể hại Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏
Ai mà không biết tính tình của Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng mà lo lắng cũng vô ích, Thanh Liên trưởng thành rồi, chung quy cũng phải xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ cần biết cách cầu cứu, có lẽ sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏ ͏