Chương 2170: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4,998 lượt đọc

Chương 2170: Vô Đề

Sau đó, Tĩnh Nguyệt trực tiếp rời đi, hai người kia tiểu biệt thắng tân hôn, cô không muốn khiến cho bọn họ khó chịu. ͏ ͏ ͏ ͏

Đợi thêm vài ngày nữa rồi đem tiểu oán phụ đi chơi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng tiểu oán phụ sắp bắt đầu tiến tu, phải tranh thủ thời gian ra ngoài kiếm việc làm, nếu không sẽ bị lôi kéo tiến tu. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiến tu đúng là một chuyện đáng sợ. ͏ ͏ ͏ ͏

Còn phải dậy check in đúng giờ nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Chờ khi Tĩnh Nguyệt rời đi, Tô Kỳ hỏi mới Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, có khi nào Thanh Liên sẽ gặp chuyện không may không? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Làm sao anh biết được? ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn thực sự không biết loại chuyện này, hỏi hắn chi bằng đi hỏi thầy bói cho rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nói đến chuyện này, Giang Tả cũng không thích gặp vị đạo sĩ đó ở đây, có trời mới biết hắn có khiến Thánh Địa rơi vào nguy cơ hay không. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu làm Tô Kỳ sợ hãi, Giang Tả nhất định sẽ gọi U Ti dậy, đánh một chút rồi sau đó tiếp tục để hắn thi thể nằm. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bĩu môi, cũng không có hỏi chuyện này, mà là hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Khi nào thì chúng ta đưa Tiểu dã miêu trở về? ͏ ͏ ͏ ͏

Cô vẫn nhớ rõ mình sắp làm mẹ, đứa nhỏ không về được, cô nhất định sẽ khó chịu muốn chết. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho nên, nếu không phiền phức, cô muốn đưa Tiểu dã miêu trở về. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tùy thôi, ngày mai, ngày kia, ngay bây giờ cũng được. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy sẽ không làm cho Giang Tả tiên sinh khó xử chứ? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có chút. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy bây giờ phải làm sao mới được? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hôn anh một chút? ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ Ý cười: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nằm mơ đi, đang trên đường đó, không biết xấu hổ hả? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên xuống núi, cô không biết mình nên đi đâu, nhưng thánh sư tỷ nói sau một tuần phải trở về. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu trong một tuần không có vấn đề gì, thì có thể xuống núi thêm thêm 2 tuần nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Tương tự như vậy, càng không có vấn đề gì càng có thể ở lâu hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

Với chuyện này, Thanh Liên không nói gì thêm nữa, có thể nói là rất hợp lý. ͏ ͏ ͏ ͏

Vì vậy Thanh Liên cảm thấy chính mình phải làm cho tuần đầu tiên này an toàn hơn một chút, nếu không sẽ khiến cho thánh sư tỷ mất mặt. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Việt sư thúc nhất định trong thời gian ngắn sẽ không cho cô xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thật lâu sau, Thanh Liên mới rời vị trí của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng ngay sau đó cô liền giảm tốc độ, vì cô cảm thấy một vài khí tức đang giao hội. ͏ ͏ ͏ ͏

Hẳn là có người đang tranh chấp. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nhíu mày, cô muốn đi xem. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó Thanh Liên nhìn thấy có hai người đang vây quanh một cô gái. ͏ ͏ ͏ ͏

- Trả Tử Đàn Hoa lại đây. ͏ ͏ ͏ ͏

Một trong hai người đàn ông gầm giọng nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Bọn họ đều là nhị giai tu sĩ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này cô gái đã bị đánh đến toàn thân bị thương, hai người kia vẫn không hề có ý định nhẹ tay lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó cô gái kia liền bị chém một kiếm. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhìn đến đây, Thanh Liên lập tức mở miệng: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện đó, có thể tạm dừng tay đã không? ͏ ͏ ͏ ͏

Nghe thấy Thanh Liên đột nhiên mở miệng, cô gái lập tức nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ mau cứu em. ͏ ͏ ͏ ͏

Hả? ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên sửng sốt một chút, sư tỷ? ͏ ͏ ͏ ͏

Người này là người của Thánh địa ư? ͏ ͏ ͏ ͏

Thoạt nhìn không giống. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng cô cũng đã định can thiệp rồi, cho nên không sao cả. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó cô gái chạy đến nấp sau Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô vô cùng đáng thương: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, cứu em. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy cô gái như vậy, Thanh Liên cũng không thể không cứu. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh hai người kia liền tấn công tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên vốn là muốn mở miệng ngăn cản, nhưng hai người giống như cũng không hề có ý định nghe, trực tiếp ra tay. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên không thể để mình bị thương, cũng không muốn giết người, cho nên chỉ có thể vung kiếm, để cho hai người nằm một lúc, sau khi thuyết phục được sẽ giúp họ chữa trị. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên ở trong Thánh Nữ Đoàn, tuy rằng hoàn toàn thua kém Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ, nhưng đối với bên ngoài mà nói, cô đã là Thiên Túng Kỳ Tài rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Mọi phương diện đều rất mạnh. ͏ ͏ ͏ ͏

Vậy nên chỉ với một chiêu, hai người đó đã mất đi sức chiến đấu. ͏ ͏ ͏ ͏

Điều này khiến hai người đó sợ hãi. ͏ ͏ ͏ ͏

Họ thậm chí còn không biết đối phương lại mạnh như vậy, thoạt nhìn rõ ràng rất yếu. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay cả cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏ ͏

Người này thoạt nhìn giống như không mạnh đến như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cũng học qua, xuống núi không được quá phách lối, cho nên hoàn toàn không để lộ ra khí tức đặc thù. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Thanh Liên xin lỗi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện đó, tôi cũng không muốn ảnh hưởng nhiều đến hai người, nhưng mà nhất thời không thể nhịn được, đợi một chút nữa tôi sẽ xin lỗi sau. ͏ ͏ ͏ ͏

Hai người kia ngồi xổm trên mặt đất, trong lòng thầm nghĩ, người này có phải là bị điên không? ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên lúc này muốn hỏi rõ chuyện gì đang xảy ra, tuy rằng cô muốn cứu người, nhưng thánh sư tỷ nói một số chuyện nhìn thấy vậy nhưng không phải như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Đôi khi giúp đỡ người khác không chỉ là hại người khác, mà còn làm hại chính mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho nên cô cần hỏi rõ ràng tất cả một chút. ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right