Chương 2175: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4,471 lượt đọc

Chương 2175: Vô Đề

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lúc tu thành đại đạo rồi, chính mình cũng biến thành mộ chôn quần áo và di vật luôn. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Các cậu đều không tò mò tôi lĩnh ngộ ra cái gì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏ ͏

- Là gì? ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- "Đôi mắt nhỏ đắc ý" Gần đây tôi đi khắp thiên hạ, cuối cùng tìm được lĩnh ngộ hoàn toàn mới ở một cái sơn trang nhỏ rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Các cậu biết đứng đầu tram loại binh khí là gì không? ͏ ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Kiếm? ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Kia vậy vua của các nhạc cụ thì sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vua của các nhạc cụ? Thứ gì vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏ ͏

- Pháp bảo? ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Ức: ͏ ͏ ͏ ͏

- Trong mọi nhạc cụ, kèn xô na là vua? ͏ ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiêu Mặc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngàn năm tỳ bà vạn năm tranh, một khúc kèn xô na định chung thân? ͏ ͏ ͏ ͏

Lưu Vũ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Kèn xô na vừa vang lên, không phải thăng thiên, thì là bái đường? ͏ ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh: ͏ ͏ ͏ ͏

- Một khúc gan ruột đoạn, tìm tri âm nơi đâu giữa chân trời góc bể. ͏ ͏ ͏ ͏

Dương Mộc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đừng yêu tôi, không có kết quả, trừ phi tôi bị kèn xô na thổi qua. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Hải Biên Đao Khách: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Ức: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có gì không đúng sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu miệng, đây là những gì mà lung tung rối loạn vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Chỉ là cô không phát biểu ý kiến, mà đưa cho Giang Tả xem. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có đạo lý. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Thôi không để ý Giang Tả nữa, vẫn nên tiếp tục xem bọn hắn nói gì vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sao các cậu lại biết? Tôi đã lĩnh ngộ rất lâu. Giờ tôi mới phát hiện, mộ chôn quần áo và di vật thiếu cảm giác đang làm nghi thức, nhưng lại không có kèn xô na để thổi. Nên tôi đã đăng ký vào một khoa để học, tôi đã lấy được bằng tốt nghiệp, thành tích tốt nghiệp ưu tú, lần sau thổi cho các cậu nghe. ͏ ͏ ͏ ͏

Một đám càng hết chỗ nói rồi, không phải thăng thiên thì là bái đường, cậu là có ý nào đây? ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Các cậu không biết thưởng thức, tôi phải về tìm sư phụ tôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn đúng là bây giờ phải về tìm sư phụ cô, chủ yếu là muốn lấy một chút kinh phí. ͏ ͏ ͏ ͏

Kinh phí tới tay, cô cảm thấy sẽ có thể hoàn thành tâm nguyện từ nhỏ đến lớn, làm mộ chôn quần áo và di vật cho mẹ cô. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyên nhân thất bại trước kia đều đã sửa lại hết rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Giờ cô đã là đại sư phong thuỷ, trận pháp đại sư, nghệ thuật đại sư, thư pháp đại sư, kèn xô na đại sư. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu mẹ cô thích, cô còn là biên tập siêu cấp, có thể viết một cái tự truyện cho mẹ cô. ͏ ͏ ͏ ͏

- Mọi việc đã chuẩn bị xong, cuối cùng chỉ còn thiếu mộ chôn quần áo và di vật thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn hưng phấn chạy về. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh cô đã về được, sau đó tới bảo khố của sư phụ cô lấy kinh phí, tiếp theo xuống chỗ nhiều nơi gồ ghề lồi lõm dưới chân núi. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô dùng năng lực của đại sư phong thuỷ, tìm được nơi có phong thuỷ tốt nhất, rồi lại dung nặng lực của trận pháp đại sư, bày ra Tụ Linh Trận, bảo đảm có chim hót hoa thơm. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiếp theo cô dung năng lực của nghệ thuật đại sư, làm một cái bia mộ tượng nữ thần cho mẹ cô, còn chuyện khắc chữ, cô sử dụng năng lực của thư pháp đại sư. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó dùng kinh phí trang trí tượng nữ thần, lại đắp quần áo lên bia mộ. ͏ ͏ ͏ ͏

Làm xong tất cả việc này, Mặc Ngôn phủi tay nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chỉ còn một bước cuối cùng, cảm giác làm nghi thức sẽ trực tiếp MAX. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này Mặc Ngôn lấy kèn xô na ra, thổi bay vua của các loại nhạc cụ này. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này ma tu Nam Huyên đang cầm đan dược, rối rắm hơn nửa ngày, cuối cùng cũng tính đi tìm sư phụ của Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏ ͏

- Không còn cách nào, chỉ là tới được rồi thì dược hiệu cũng sắp hết, mệt quá. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên nỗ lực thuyết phục chính mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh cô đã đến dưới chân núi, chỉ là lúc vừa mới đến dưới chân núi, cô đã nghe thấy một tiếng nhạc kỳ quái. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô có hơi kinh ngạc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Tiếng gì vậy? Hình như còn rất êm tai. ͏ ͏ ͏ ͏

Rất nhanh cô đã xác định được vị trí, là chỗ Mặc Ngôn thường xuyên tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Nghĩ đến đây, ma tu Nam Huyên tính qua đó nhìn xem, đã lâu không nhìn thấy ma tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏ ͏

Qua đó xem cũng được. ͏ ͏ ͏ ͏

Chỉ cần không bị phát hiện là được. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó ma tu Nam Huyên thấy được, thứ đầu tiên ánh vào mắt là tượng nữ thần, cùng với cảnh hoa thơm chim hót. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên hơi kinh ngạc: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thật là đẹp. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó nhìn ma tu Mặc Ngôn, lúc này Mặc Ngôn đang thổi kèn xô na đến quên trời đất. ͏ ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên yên tĩnh đứng đó, nhìn ma tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏ ͏

Đột nhiên cảm thấy thật vui vẻ. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngay lúc này Mặc Ngôn dừng kèn xô na, cô quỳ gối trước mộ bia mà không hề báo trước, lên tiếng khóc lớn: ͏ ͏ ͏ ͏

- Mẹ ơi, mẹ, sao mẹ có thể bỏ con một mình mà không quan tâm, mẹ không cần Ngôn Ngôn nữa sao? Oa, oa, mẹ ơi. ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right