Chương 2176: Vô Đề
Trong nháy mắt, Ma tu Nam Huyên nghe thấy thế, ngây ngẩn cả người, tuy là hơi khoa trương, nhưng lại làm nàng xúc động. ͏ ͏ ͏ ͏
Khi cô đang muốn thử đến an ủi, tiếng khóc của Mặc Ngôn đột nhiên im bặt. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiếp theo cười ha ha nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hoàn mỹ, nghi thức cảm MAX điểm, tất cả các phương diện đều MAX điểm, mẹ, an giấc ngàn thu đi, mẹ chắc chắn sẽ không nổ nữa, đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏
Từ từ. ͏ ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên đáp ở trong lòng, sau đó mồ chôn quần áo và di vật trước mắt Mặc Ngôn, đương trường nổ mạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Đùng một tiếng. ͏ ͏ ͏ ͏
Trực tiếp nổ bay Mặc Ngôn ra ngoài, chỉ là không mảy may thương tổn đến cô. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Hôm nay là ngày đầu tiên Tô Kỳ đi học bổ túc, cũng sắp đến lúc cô hoài thai rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ là trời vẫn chưa tối, cho nên vẫn chưa cần tới đón Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ Giang Tả tính đi xem nhật ký, nhưng mà thật đáng tiếc, Tô Kỳ cứ nhìn chằm chằm, Giang Tả cũng không dám lén lút đi, Tô Kỳ mang thai, tính tình không ổn định, trời biết có thể lại gãy chân không, phải vất vả lắm mới khỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
Bây giờ hắn đang làm gì ư? ͏ ͏ ͏ ͏
Đương nhiên là xem Kiếm Thập Tam nấu ăn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Kém quá, cái này cũng không biết, cho nhiều muối, xào nhanh, động tác phải đều đều, nhỏ lửa lại nhỏ lửa lại, đúng đúng, lại thêm tí dầu. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả vừa mới nói tới đây, đột nhiên oanh một tiếng, phòng bếp nổ. ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả khinh thường nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Lại nổ, không có thiên phú, lúc tôi bằng tuổi ảnh, tài nấu nướng nhất định trải khắp thiên hạ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam vẻ mặt bất đắc dĩ trong phòng bếp, xem ra đúng là không tí thiên phú nào. ͏ ͏ ͏ ͏
Đều học ba ngày rồi, tiểu hữu vẫn luôn chỉ đạo, cứ luôn cảm thấy càng xào càng nát. ͏ ͏ ͏ ͏
Ông chủ đậu hũ nhìn cửa hàng đậu hũ bị san thành bình địa của chính mình, đã tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ ông chủ đậu hũ còn cảm thấy không có gì, nhưng từ sau khi Giang Tả tới chỉ đạo, tất cả đều thay đổi. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, nấu ăn có thể khủng bố đến loại tình trạng này. ͏ ͏ ͏ ͏
Ông chủ đậu hũ nhìn về phía Giang Tả, Giang Tả nhìn thấy ông chủ đậu hũ nhìn qua, trực tiếp xoay người rời đi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôi đi đón Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
Không cõng nồi đâu, liên quan gì đến hắn, động thủ là Kiếm Thập Tam mà, cũng không phải hắn Giang Tả. ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì không có Tô Kỳ, Giang Tả cảm thấy xem TV cũng không thú vị chút nào, nên mới tới đây xem Kiếm Thập Tam học xào rau, chỉ là Tô Kỳ không cho hắn học. ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên chỉ có thể chỉ đạo Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏ ͏
Rất thú vị. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ nhìn Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Anh Lộ Chân ơi, lúc nào chúng ta mới được khai trương? ͏ ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Các vị tiền bối tương đối mạnh mẽ, hình như ông chủ không đánh lại bọn họ, đợi sau khi ông chủ đánh bại bọn họ rồi thì chúng ta có thể khai trương. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy phải đến lúc nào mới có thể đánh bại họ? ͏ ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày tháng năm nào đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngày tháng năm nào là khi nào? ͏ ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Mẹ anh nói, ý muốn nói là không có cơ hội, em đừng hỏi nữa, hỏi nữa có lẽ ông chủ sẽ đau lòng. ͏ ͏ ͏ ͏
Ông chủ đậu hũ: ͏ ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏ ͏
Mẹ cậu không nói với cậu, không được nói những lời này trước mặt người khác sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Không nói với cậu sẽ chết rất thảm sao? ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã chờ cô ở chỗ Tô Kỳ học bổ túc, cũng may không phải ngày nào cũng học, vẫn được nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, chắc chắn không mệt là được, mệt thì tất cả đều bỏ qua một bên. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chính là thai phụ. ͏ ͏ ͏ ͏
Còn học bổ túc thì học cái gì, rất khó nói nha, đại đa số là như thế nào làm một Thánh Nữ thay thế cho thật tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
Điểm rõ ràng đó là, văn viễn cổ của Tô Kỳ tiến bộ rất nhanh. ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi ở một bên, chờ Tô Kỳ, cũng may chỗ này có trận pháp, bằng không sẽ lạnh. ͏ ͏ ͏ ͏
Không bao lâu, Giang Tả đột nhiên nhìn thấy có người cuống quít chạy vào. ͏ ͏ ͏ ͏
Vừa thấy, là Thanh Liên. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhìn thấy Giang Tả, lập tức lễ phép nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Giang đại ca. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiếp theo trực tiếp chạy vào. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai ngày trước Thanh Liên trở về, Tô Kỳ tới đón. ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói đúng, lại bị cứu. ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hiểu, rốt cuộc Tĩnh Nguyệt tỷ có phải có chỗ nào không đúng hay không. ͏ ͏ ͏ ͏
Thuộc tính đã hoàn toàn không rõ. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu là trước kia Giang Tả có lẽ sẽ trấn áp cô, nhưng hiện giờ đã không sao cả. ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả đợi hồi lâu, Tô Kỳ đã đi ra cùng Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏ ͏
Vừa ra ngoài Tô Kỳ đã chạy đến bên cạnh Giang Tả. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó kéo tay Giang Tả nói với Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thanh Liên vừa mới hoang mang rối loạn vội vàng làm gì vậy? ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đang chuẩn bị cho lần xuống núi tiếp theo đấy, lần này đại khái là làm phiền người khác không ít chuyện, đang cố gắng không làm phiền người khác nữa. ͏ ͏ ͏ ͏