Chương 2177: Vô Đề
Tuy Thanh Liên có đôi khi sẽ tương đối thánh mẫu, nhưng có một điểm tốt, đó là sẽ không quấy rầy người khác. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ phạm sai lầm. ͏ ͏ ͏ ͏
Ví dụ như Thanh Liên nhìn thấy một con thỏ bị thương, nhất định sẽ chữa khỏi rồi phóng sinh, nhưng mà nhìn thấy người khác ăn thỏ nàng cũng sẽ không nói gì. ͏ ͏ ͏ ͏
Đây là chuyện thường tình. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ là nếu con thỏ mà người kia ăn là con mà Thanh Liên vừa mới thả đi, Thanh Liên có lẽ sẽ ra tay. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau khi ra tay xong, đại khái là sẽ đi xin lỗi. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó bồi thường. ͏ ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt muốn dạy cho Thanh Liên, nhưng biết lý thuyết chỉ là vô dụng, hữu dụng nhất, đó là xuống núi một chuyến. ͏ ͏ ͏ ͏
Tuy là có thể sẽ tự kỷ, nhưng mà không sao cả. ͏ ͏ ͏ ͏
Cùng lắm thì cả đời không xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt tỷ một mình rời đi, cô là quý tộc, quý tộc cần kết bè kết đội sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Không, không cần, quý tộc là cô độc, là độc hành hiệp. ͏ ͏ ͏ ͏
Một đống người cao quý, còn có thể tính là cao quý sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Cho nên Tĩnh Nguyệt tỷ quyết định đi một mình, ăn cơm một mình, câu cá một mình. ͏ ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng tốt hơn so với bị cưỡng ép ăn cẩu lương. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Hôm nay Chung Dịch Dương tới kiếm tu một mạch tìm linh dược với Liễu Y Y, cha của Liễu Y Y một hai muốn Liễu Y Y ngưng tụ kiếm ý. ͏ ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng có Cổ Mộng đại môn, Liễu Y Y tu luyện cái gì cũng rất nhanh. ͏ ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là sau khi mở ra, vẫn còn đại đa số lực lượng , hầu như biến thành chỗ dựa mạnh mẽ của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với việc Liễu Y Y vội vàng nói muốn Cổ Mộng đại môn, tầm Liễu Hàn rất mệt, hắn cảm thấy cần phải nghĩ ra cách nào đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Không còn cách nào thì buộc con gái hắn phải đi tu luyện cho thật tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
Đang đi trên đường, Chung Dịch Dương nói với Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏ ͏
- Lần trước nghe Liễu tỷ nói, là đang vội lấy chồng? ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y phủi phủi váy dài của mình nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, không được truyền kế thừa Cổ Mộng đại môn ra ngoài, kế thừa thì phải sinh còn, mà sinh con thì phải kết hôn chứ. ͏ ͏ ͏ ͏
Hơi do dự, Chung Dịch Dương hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy Liễu tỷ muốn gả cho người khác sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y sửng sốt, sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Không muốn. ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương lại hỏi thêm lần nữa: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy nếu Liễu tỷ lấy chồng thì em có thể tiếp tục nấu ăn cho chị không? ͏ ͏ ͏ ͏
Nghe câu này xong, Liễu Y Y ngây ngẩn cả người, sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Không biết, hẳn là không thể, cứ cảm thấy kỳ quái làm sao ấy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy à. ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói nhỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nhẹ giọng đáp. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người không nói gì, vẫn luôn đi về phía trước. ͏ ͏ ͏ ͏
Khi bọn hắn sắp đi đến nơi muốn đến, Liễu Y Y không còn chút tâm trạng nào nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Mà Chung Dịch Dương lại đột nhiên mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Liễu tỷ không muốn gả cho người khác đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương quay đầu nhìn về phía Liễu Y Y nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy, Liễu tỷ gả cho em đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Vậy gả cho em đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt nghe thấy câu nói đó, Liễu Y Y sửng sốt. ͏ ͏ ͏ ͏
Cô cảm thấy có phải bản thân mình xuất hiện ảo giác hay không, thế mà lại nghe được câu nói như thế từ trong miệng của Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng cô khôi phục lại rất nhanh. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó Liễu Y Y nhìn Chung Dịch Dương, nhè nhẹ mỉm cười hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vì Sao vậy? ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bởi vì muốn nấu cơm cho Liễu tỷ. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y khó hiểu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chỉ thế thôi? ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chỉ thế thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Nấu ăn có quan trọng đến thế sao? ͏ ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương chém đinh chặt sắt nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng không thèm để ý, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy em suy nghĩ kỹ chưa? Bên phía cha chị cũng không dễ qua đâu. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhắc tới cha của Liễu Y Y, Chung Dịch Dương có hơi nhụt chí, chỉ là rất nhanh hắn lại gật đầu nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Em nghĩ kỹ rồi, Liễu tiền bối còn chưa đến mức giết em. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười mà không nói, có đôi khi, không phải muốn đánh chết mới đáng sợ, còn có rất nhiều thứ đáng sợ hơn, ví dụ như giả ma dọa người. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Chung Dịch Dương đi về hướng khác. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Em đi đâu đấy? ͏ ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tìm sư phụ em cầu hôn. ͏ ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y phất tay tạm biệt, chờ Chung Dịch Dương đi rồi, Liễu Y Y mới xoay vòng tại chỗ, sau đó vẻ mặt mỉm cười đi lên trên núi. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Một ngày khác. ͏ ͏ ͏ ͏
- Giang đại ca, sư tỷ, em xuống núi đây. ͏ ͏ ͏ ͏
Thanh Liên vẫy tay với Tô Kỳ và Giang Tả. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng vẫy vẫy tay, tuy rất lo lắng, nhưng vẫn không nói gì thêm. ͏ ͏ ͏ ͏
Dù sao Thanh Liên đã thành niên rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Em ấy chính là Thánh Địa đệ nhất thiên tài. ͏ ͏ ͏ ͏
Vốn là Tĩnh Nguyệt tỷ tiễn Thanh Liên, nhưng mà Tĩnh Nguyệt tỷ muốn đi đột phá. ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cảm thấy dường như bản thân cũng muốn đột phá. ͏ ͏ ͏ ͏
Đợi đến sau khi Thanh Liên xuống núi, Tô Kỳ nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏
- Em cảm thấy đêm nay ngủ một giấc là có thể thăng cấp, cũng không biết có ảnh hưởng gì đến con không. ͏ ͏ ͏ ͏