Chương 2178: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 1,366 lượt đọc

Chương 2178: Vô Đề

Giang Tả không muốn nói chuyện, Tô Kỳ thăng cấp còn khoa trương hơn cả hắn. ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn tốt xấu còn tu luyện ( treo máy cũng là tu luyện mà ), Tô Kỳ căn bản không tu luyện luôn, lại còn có thể thăng cấp. ͏ ͏ ͏ ͏

Đôi khi Thiên Quyến thật là quá đáng. ͏ ͏ ͏ ͏

Thấy Giang Tả không nói gì, đương nhiên Tô Kỳ cũng không thèm để ý, khoe khoang một chút thôi, Giang Tả không phối hợp cũng chẳng sao. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ kéo tay Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hôm nay nghỉ ngơi, đã vui chưa? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu được xem TV thì sẽ vui vẻ hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chu miệng: ͏ ͏ ͏ ͏

- Sao lúc em học bổ túc anh không đi xem? Em nghe nói anh vẫn luôn chạy tới chỉ đạo sư bá nấu ăn. Anh là cố ý tới quấy rối đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả trực tiếp làm lơ chuyện chỉ đạo nấu ăn, mà là trả lời chuyện xem TV: ͏ ͏ ͏ ͏

- Không có em, cảm thấy xem TV cũng không thú vị lắm. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy em với TV, cái nào thú vị hơn? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ôm em, sau đó xem TV, là thú vị nhất. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi về cùng Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Không có thành ý, chỉ là anh cũng sắp phải làm cha rồi, sao vẫn còn xem phim hoạt hình? Chẳng lẽ về sau chờ con anh được sinh ra, còn muốn xem phim hoạt hình với nó sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Phim anh xem với nó xem không cùng một cấp bậc. ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy rốt cuộc là anh không chịu lớn, hay là em không chịu lớn đây? ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- So chiều cao anh cao hơn em, so tu vi anh mạnh hơn em, so tuổi tác anh cũng lớn hơn em một chút. Em nói xem ai không chịu lớn? ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không phục nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Em cắn anh anh dám đánh trả sao? Em đánh anh sẽ thua anh sao? Em nói đêm nay nên ngủ sớm một chút, anh dám không cho em ngủ sao?" ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏ ͏

Em ghê gớm. ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu không phải thấy em to bụng, sớm đánh em rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Oa, anh còn chưa nói gì mà, buông tay, buông tay. ͏ ͏ ͏ ͏

Giang Tả đột nhiên đau đớn kêu to. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này Thanh Liên đã rời khỏi Thánh Địa, cô chuẩn bị rất là đầy đủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Vẫn luôn nhớ rõ những lời Thánh Nữ sư tỷ nói, cô chắc chắn không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏ ͏

Lần này không chỉ phải sống trở về, còn sẽ không quấy rầy bất cứ ai. ͏ ͏ ͏ ͏

Chỉ là không bao lâu sau, Thanh Liên đã thấy một con mãng xà lớn, đây là một con linh thú, cấp bậc hình như cũng không thấp. ͏ ͏ ͏ ͏

Nó trực tiếp nằm ở ven đường, trên người bị thương không nhẹ, thân thể nó đã không động đậy nổi, chỉ có đôi mắt là còn có thể chớp, dường như rất hy vọng vào thế giới này. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nhìn thấy trong nháy mắt đã muốn đi cứu nó, nhưng mà lần này cô xem xét bốn phía trước. ͏ ͏ ͏ ͏

Xác định chung quanh không có ai, cô mới đến bên cạnh mãng xà. ͏ ͏ ͏ ͏

Cô nhìn vào đôi mắt của mãng xà nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta có thể cứu mi, nhưng mi không được làm hại ta. ͏ ͏ ͏ ͏

Thánh Nữ sư tỷ dạy cô, nếu có lúc lại muốn cứu người, đầu tiên phải đảm bảo được an toàn của bản thân. ͏ ͏ ͏ ͏

Rắn không thể nói chuyện, chỉ có thể chớp mắt. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu ngươi đồng ý, vậy hãy chớp mắt đi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thật ra nếu không đồng ý, Thanh Liên cũng sẽ cứu, chỉ là sẽ dung cách khác để bảo vệ mình an toàn. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó cự mãng chớp mắt một cái thật mạnh. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên vui vẻ: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy ngươi chờ một chút, ta sẽ trị liệu giúp ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó Thanh Liên xem chỗ bị thương của con cự mãng kia, sau đó vươn tay muốn bắt đầu trị liệu. ͏ ͏ ͏ ͏

Chỉ là lúc cô muốn vươn tay ra, đột nhiên kia con cự mãng kia động, Thanh Liên kinh hãi, đợi đến khi cô quay đầu, đầu cự mãng đã đến trước mặt cô. ͏ ͏ ͏ ͏

Tựa như sau đó là có thể cắn được cô. ͏ ͏ ͏ ͏

Oanh!!! ͏ ͏ ͏ ͏

Lại là một cột sáng trực tiếp nện xuống. ͏ ͏ ͏ ͏

Hải Biên Đao Khách vừa mới đánh xuống, lúc nhìn thấy Thanh Liên, cả người đều tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏ ͏

Càng làm cho hắn tuyệt vọng đó là, cự mãng cũng không bị chút thương tổn nào, lại nhào tới. ͏ ͏ ͏ ͏

Hải Biên Đao Khách không nói hai lời, trực tiếp tế ra Chú Châu, ngay sau đó chụp lấy Thanh Liên chạy trốn. ͏ ͏ ͏ ͏

Điên cuồng chạy trốn. ͏ ͏ ͏ ͏

Tốn cả ngày, Hải Biên Đao Khách cuối cùng cũng mang theo Thanh Liên chạy thoát. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc dừng lại Hải Biên Đao Khách có chút tuyệt vọng, vì sao lại là Thanh Liên tiên tử? ͏ ͏ ͏ ͏

Dù có trùng hợp cũng không nên trùng hợp đến vậy chứ? ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên rất xin lỗi nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lại, lại làm phiền đạo hữu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Hải Biên Đao Khách nhìn trên trời nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thanh Liên tiên tử, chúng ta thương lượng một chuyện đi. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện gì? Chỉ cần có thể làm được, Thanh Liên nhất định giúp đỡ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lần sau lúc xuống núi, có thể nói cho tôi biết trước không? Tôi trực tiếp chờ cô xuống núi. ͏ ͏ ͏ ͏

Hải Biên Đao Khách nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Bị bắt đi cứu cô, còn không bằng chủ động đi theo. ͏ ͏ ͏ ͏

Thanh Liên sửng sốt, gật đầu cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy làm phiền Hải Biên đạo hữu. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhà hàng Duyên Tuyệt Không Thể Tả. ͏ ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiêu Mặc, Trần Ức, Lưu Vũ, Dương Mộc, Sơ Tình, Sơ Thanh, Xích Huyết Đồng Tử, Lục Nguyệt Tuyết, Liễu Y Y tất cả bọn họ đều ở đây. ͏ ͏ ͏ ͏

Tới đây làm gì? ͏ ͏ ͏ ͏

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right