Chương 646: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 646: Vô Đề

Lúc này Tô Kỳ lấy điện thoại di động ra nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Nhân lúc còn sớm, để em liên lạc với sư tỷ, nhờ chị ấy lần sau tới thì gửi một số sách ma pháp đến. ͏ ͏ ͏

Đúng rồi, sau đó còn chờ anh kiểm tra xem hiện tại đang là ma pháp sư ở cấp bậc nào nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi, ͏ ͏ ͏

-͏ Tại sao phải kiểm tra? ͏ ͏ ͏

-͏ Chỉ như vậy mới có thể biết anh nên học ma pháp ở giai đoạn nào ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không quan tâm: ͏ ͏ ͏

-͏ Từ cấp thấp đến cấp cao cứ lấy hết về đây là được, để Nguyên tố tự mình tính toán, dù sao anh cũng không phải người học. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Nghe cũng có lý đấy. ͏ ͏ ͏

Nhưng không biết tại sao, Tô Kỳ lại có ý muốn đánh Giang Tả một trận. ͏ ͏ ͏

Đây không coi tu luyện là tu luyện. ͏ ͏ ͏

Người khác thì vất vả, mệt mỏi, chồng cô ngược lại, nằm yên để các Nguyên tố tự tới. ͏ ͏ ͏

Không bao lâu, Tô Kỳ liền nhíu mày. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sao vậy? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đưa điện thoại cho Giang Tả xem: ͏ ͏ ͏

-͏ Anh tự xem đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả nhìn thấy nội dung trang trò chuyện giữa Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Đây là lời Tĩnh Nguyệt nhắn lại cho Tô Kỳ: "Sách ma pháp? Chuyện đơn giản, để chị gửi một xe qua cho em. ͏ ͏ ͏

Đúng rồi, chị vừa giúp bọn em đăng ký một chuyến du lịch bảy ngày ở Thất Tình Hải đấy, tiền chi phí đi du lịch cũng đã có, em nhớ kiểm tra rồi nhận nhé." ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lại đi du lịch? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn là Thất Tình Hải, là bãi biển? Đây chẳng phải là một điềm báo trước cho những chuyện không may sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không khỏi nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chúng ta có thể không đi sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏

-͏ Để em hỏi một chút. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ không gọi lại, cô bỗng nghĩ ra điều gì đó, sau đấy cất điện thoại đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"???" ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Giả vờ như không thấy, ừm, thế là khỏi cần đi. ͏ ͏ ͏

Làm vậy cũng được sao? ͏ ͏ ͏

Mặc kệ nó có hiệu quả hay không, dù sao họ thực sự không muốn đi du lịch bằng công quỹ, cảm giác rất không an toàn, cứ như Tĩnh Nguyệt đang làm hư bọn họ. ͏ ͏ ͏

Còn không bằng ở nhà nghỉ ngơi ở nhà một cách bình yên, đơn giản. ͏ ͏ ͏

Hạnh phúc một lần nữa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn điện thoại hồi lâu, nhưng vẫn không nhận được hồi âm. ͏ ͏ ͏

-͏ Trả lời cũng không trả lời? Lòng hảo tâm của mình đáng sợ như vậy hả? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vuốt cằm nói. ͏ ͏ ͏

-͏ Đi giải sầu bằng công quỹ không phải tốt à? Lần này lại không phải nhiệm vụ, sợ cái gì? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu, đây là phúc lợi cô cho Tô Kỳ, đi du lịch trong bảy ngày, có nghĩa là sẽ không có nhiệm vụ trong bảy ngày này, hoàn toàn là thế giới hai người. ͏ ͏ ͏

Sao cứ phải cự tuyệt như thế? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư tỷ, chúng ta đi chứ? Em nghe nói Thất Tình Hải lần này có một chương trình tạp kỹ cho Giới tu luyện, chắc là khá thú vị. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không khách khí nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Mấy đứa quên đi, lần này đi bí cảnh, đã không hoàn thành chuyện gì còn thiếu một đống nợ ân tình. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiêu và Tuyết Ngọc thì thôi, chuyện của người kia sư phụ không cho chúng ta quản. ͏ ͏ ͏

Em và Y Nhược thì khác, tất cả đều là ơn cứu mạng, không biết phải trả bao nhiêu cho đủ. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cô cũng không muốn được cứu, cô còn muốn cứu người đây. ͏ ͏ ͏

Nhưng nếu cô cứu người nhất định không cần gì đáp lại, cô chỉ cần vui vẻ là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Cũng may Thánh địa gia đại nghiệp đại, cái gì cũng thiếu, nhưng không thiếu tiền. ͏ ͏ ͏

Nhắc đến tiền, Tĩnh Nguyệt nhớ đến Thánh nữ mật thất còn đánh cắp Linh thạch từ bảo khố của Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Nhớ đến Thánh nữ mật thất, Tĩnh Nguyệt liền triệu hoán cây thương kia, lẩm bẩm một mình: ͏ ͏ ͏

-͏ Không biết bỏ thêm thứ này liệu có thể thăng cấp ấn ký hay không. ͏ ͏ ͏

Nghĩ đến đây, Tĩnh Nguyệt nói với Thanh Liên: ͏ ͏ ͏

-͏ Chị đi mật thất một chuyến, mấy đứa tự mình chơi đi. ͏ ͏ ͏

Trong tình huống bình thường, các Thánh nữ dự khuyết hoặc tự chơi hoặc do sư thúc dẫn đi học tập, chỉ gần đây Thánh nữ mới dẫn họ đi ngao du. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, thiếu chút nữa thì bị đoàn diệt. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên cảm thấy lần này Thánh nữ sư tỷ bế quan, chắc chắn họ sẽ không có thứ gì tốt. ͏ ͏ ͏

Đi ra ngoài một chuyến không được gì thì thôi, còn phải mất nhiều quà cảm ơn như vậy. Chịu thuyết giáo còn không phải một hai người. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này trong cấm địa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói với Chí Thiện: ͏ ͏ ͏

-͏ Có vẻ tôi đã có manh mối về Nam Thánh nữ dự khuyết. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện lập tức từ trong hồ ngoi lên nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Hắn ở đâu? Khi nào thì từ bỏ thân phận Thánh nữ dự khuyết? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch lắc đầu: ͏ ͏ ͏

-͏ Chỉ là manh mối, nhưng có vẻ hắn không phải là kẻ thù của chúng ta. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Sao cô chắc chắn như vây? ͏ ͏ ͏

Ngồi bên hồ, Nguyệt Tịch lại bắt đầu rửa chân: ͏ ͏ ͏

-͏ Sư huynh có thể biết hắn, sư huynh nói vậy. ͏ ͏ ͏

Chí Thiện hiếu kỳ nhìn Tĩnh Nguyệt, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

-͏ Chủ ý thức hỏi, có phải cô yêu rồi hay không? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhướng mày phủ nhận: ͏ ͏ ͏

-͏ Không. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không nghĩ là có chuyện này, chẳng qua gần đây sư huynh không rời đi, cô cảm thấy rất vui vẻ mà thôi. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa sư huynh của cô là người đáng tin cậy. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏