Chương 647: Vô Đề
- Hình như gần đây xảy ra rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện nói. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừm, quả thật xảy ra rất nhiều chuyện, hơn nữa có vài chuyện cũng vượt ra ngoài dự liệu của chúng ta. Đặc biệt là chuyện Thánh nữ dự khuyết xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Càng ngày Thánh nữ càng biết nhiều chuyện, chuyện liên quan tới cô cũng càng ngày càng rõ ràng, chắc trí nhớ của cô cũng rất dễ dàng khôi phục, không tính thử một chút hay sao? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ý thức chủ nhân nói, trừ phi hắn ta trở lại, nếu không không có ý nghĩa, còn không bằng cứ tiếp tục đần độn ngu ngốc như vậy. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cảm thấy rất nhiều chuyện cũng thay đổi, Cửu Tịch không có trở thành Thánh nữ, Tĩnh Nguyệt lại bắt đầu vạch trần bí mật tất cả cấm địa, đây chính là chuyện từ xưa tới nay chưa từng xảy ra. Hơn nữa ấn ký của bọn nó cũng xuất hiện biến hóa không rõ, rất nhiều chuyện sẽ không bình thường nữa. ͏ ͏ ͏
Lúc này Chí Ác từ trong nước xuất hiện: ͏ ͏ ͏
- Cửu Tịch phải trở thành Thánh nữ, chỉ có Cửu Tịch trở thành Thánh nữ, mới có thể chống đỡ tất cả kẻ địch. Mấy người không ngăn được, không ngăn được Cửu Tịch trở thành Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Mặt Nguyệt Tịch không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng người thích hợp làm Thánh nữ nhất đã không còn là Cửu Tịch, cô không biết sao? ͏ ͏ ͏
Chí Ác: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó cô ta nhìn về phía Chí Thiện, giống như đang hỏi có phải là thật hay không. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện gật đầu. ͏ ͏ ͏
Chí Ác hơi uy hiếp, cô ta vốn không có chỉ số thông minh, gào lên đôi câu, liền đứng lên rời đi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải cô ấy biết hơi nhiều hay không? Cửu Tịch Thánh nữ? Tuy Cửu Tịch rất đặc thù, nhưng con bé nhất định phải trở thành Thánh nữ mới được? Còn chuyện chống kẻ địch là ý gì? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện lắc đầu, cô cũng không biết câu đó có ý gì. ͏ ͏ ͏
- Không phải các cô là một thể sao? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hiếu kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải cô cũng biết tôi mất trí nhớ sao? Khả năng một bộ phận trí nhớ này ở bên kia. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Làm gì có chuyện như vậy: ͏ ͏ ͏
- Rõ ràng các cô là một thể, lẽ ra phần lớn trí nhớ đều ở bên cô, người kia nhiều lắm chỉ là một cái ác niệm ngốc. ͏ ͏ ͏
- Gừ ͏ ͏ ͏
Đột nhiên ác niệm gào lên một tiếng. ͏ ͏ ͏
Cô không có tự ái hay sao? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thất Tình Hải ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh mang theo Tiểu Lê thoải mái đi trên bờ biển, hắn nhìn điện thoại di động lộ ra ánh mắt vui mừng. ͏ ͏ ͏
Trước đây không lâu Phá Hiểu mới nói đi Kiếm Tu nhất mạch, bây giờ Kiếm Tu nhất mạch liền trực tiếp nổ tung. ͏ ͏ ͏
Sự thật một lần nữa chứng minh, sinh mệnh trân quý, cách xa Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh sờ sờ Tiểu Lê nói: ͏ ͏ ͏
- Gần đây chỗ này có hoạt động, hẳn là sẽ rất sôi động, đủ để chơi đùa, nhưng đừng có chạy lung tung. ͏ ͏ ͏
Tiểu Lê gật đầu, hoàn cảnh nơi này tốt như vậy, so với sân nhỏ tốt hơn không biết bao nhiêu lần, đương nhiên nó sẽ không chạy loạn. ͏ ͏ ͏
Chạy loạn sẽ bị người đi tìm, nhớ đến ác ma kia một chút, Tiểu Lê liền cảm thấy sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Ác ma kia một điểm nhân tính cũng không có. ͏ ͏ ͏
Mà ở bên ngoài biển Thất Tình, có một dòng nước nổi lên, sau đó biến thành một cô gái tóc dài, tóc cô ta che lại toàn thân. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải có những lọn tóc này, thân thể cô ta đã sớm lộ ra bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là cảnh "xuân" vô hạn. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ này mở mắt nhìn về phương xa, mặc dù tất cả đập vào mắt đều là biển, nhưng ánh mắt của cô ta, giống như có thể xuyên thấu khoảng cách vô tận. ͏ ͏ ͏
- Thật là một đám sinh vật ngu xuẩn, Thiên Địa đại cục vừa mới bắt đầu tan rã, một số kẻ vừa mới từ trong phong ấn giải thoát, đã gióng trống khua chiêng xuất hiện như thế, đơn giản là tìm chết. ͏ ͏ ͏
Cô gái này cũng không mở miệng, nhưng giọng nói của cô đúng là đang truyền ra: ͏ ͏ ͏
- Mặc dù nhân loại yếu ớt, nhưng cuối cùng vẫn có cường giả ngoài ý muốn xuất hiện, huống chi còn có Thánh Thú Tứ Tộc, cùng với Tứ Đại Hung Thú tồn tại. Quan trọng nhất là, năm đó Tần Vũ Vương tài trí kiệt xuất, làm sao có thể không lưu lại hậu thủ? ͏ ͏ ͏
Ánh mắt người phụ nữ này bình tĩnh như nước, dưới cái nhìn của cô ta, sau khi được giải thoát khỏi Thiên Địa đại cục, chuyện đầu tiên làm cũng không phải là chèn ép nhân loại như thế nào. ͏ ͏ ͏
Mà là phải che giấu mình như thế nào, để thuận tiện khôi phục thực lực. ͏ ͏ ͏
Muốn gây chuyện, thì phải xác nhận thực lực nhân loại, cùng với hậu thủ Tần Vũ Vương lưu lại. ͏ ͏ ͏
Hậu quả khi ngông nghênh xuất hiện, không phải là bị trọng thương thì chính là bị trấn áp. ͏ ͏ ͏
Mấy người lúc trước chính là ví dụ. ͏ ͏ ͏
Cho nên cô ta không muốn vừa mới đi ra lại bị nhốt vào. ͏ ͏ ͏
- Cần có người dẫn đường, giúp ta gia nhập vào Giới tu luyện của nhân loại. ͏ ͏ ͏
Lúc này người phụ nữ ấy thấy bên bờ có một tu sĩ ôm hồ ly. ͏ ͏ ͏
Đối với cô ta mà nói tu vi như vậy vừa vặn có thể khống chế: ͏ ͏ ͏
- Là ngươi đi, nhân loại. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏ ͏ ͏