Chương 661: Vô Đề
Tần Vũ Vương không chết, đó chính là một thanh đao luôn chờ trực trên đỉnh đầu, tất cả mọi người đều hy vọng ông ta chết đi. ͏ ͏ ͏
- Nói đến, rốt cuộc cái thế giới này có Thiên Quyến chi tử, hay là Thiên Quyến chi nữ đây? Nhiều năm như vậy, cũng nên xuất hiện rồi, theo lý thuyết hẳn là mở ra chứ? Cần phải điều tra một chút. ͏ ͏ ͏
An Khê tự nói. ͏ ͏ ͏
Quả thật cô ta rất tò mò, có vài người không thể tới gần Thiên Quyến, nhưng cô ta lại coi đó như là nhân vật bình thường, đừng nói đến gần, giết cũng có thể. ͏ ͏ ͏
Yêu cầu duy nhất chính là phải tìm được Thiên Quyến. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Thiên Quyến quá mức đặc thù, dựa vào cô ta thì không thể tìm được, chỉ có những người không cách nào đến gần Thiên Quyến, mới có thể chính xác tìm ra Thiên Quyến. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh ở một bên nghe, cái gì cũng không nói. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa hắn cũng không hiểu cô gái này đang nói cái gì. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Tu nhất mạch. ͏ ͏ ͏
Nguyền Rủa Chi Lực vẫn còn lưu lại, đệ tử Kiếm Tu nhất mạch cũng đang cố gắng thanh trừ Nguyền Rủa Chi Lực. ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn và Trần Vũ cũng ở trong đó. ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, làm như vậy đúng là có thể ma luyện kiếm ý, nhưng đáng tiếc quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Trần Vũ nói. ͏ ͏ ͏
- Là rất nguy hiểm, hơn nữa khó nói vị bên trong kia sẽ đi ra lúc nào, hy vọng có biện pháp giải quyết. Cũng may có tiền bối đó ra tay, nếu không liền thật sự xong rồi. ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn nói. ͏ ͏ ͏
Trần Vũ cũng phụ họa theo: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, muội nghe nói rất nhiều tiền bối đều đi vào nhìn rồi, cuối cùng cũng ra, lấy năng lực Thiên Hằng Thất Mạch, căn bản không có cách ngăn trở tồn tại kia. Bây giờ cao tầng Thiên Hằng Thất Mạch cũng hoảng loạn. Nhưng muội không thấy lo lắng, có sư huynh ở đây là được, trái tim nhỏ của muội cũng yên tâm. ͏ ͏ ͏
- Sư muội, khiêm tốn, khiêm tốn đi. ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn cuống quít ngăn cản. ͏ ͏ ͏
Không chừng lại có kiếm từ trên trời rơi xuống chém trúng hắn, vậy hắn thật tiêu đời rồi. ͏ ͏ ͏
Trần Vũ che miệng gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta trở về lại lén lút nói. ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn: ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn chỉ hy vọng, có thể sống lâu một chút. ͏ ͏ ͏
Lúc này một bóng người bay qua đỉnh đầu bọn họ, nhưng bọn họ lại không chút nào phát hiện ra. ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên không phải là người Thiên Hằng Thất Mạch, ͏ ͏ ͏
Thủ lĩnh Ngân Giáp đi vào bí cảnh, hắn vừa mới từ hai người kia biết được, có vị tiền bối ra tay. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa không phải là người Kiếm Tu nhất mạch hay là Thiên Hằng Thất Mạch. ͏ ͏ ͏
Người này tuyệt đối không đơn giản. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh hắn đi tới nơi phong ấn. ͏ ͏ ͏
Hắn quan sát phong ấn, cuối cùng đưa ra kết luận: ͏ ͏ ͏
- Đúng là đã khỏi động, thế nhưng phong ấn cũng không trọn vẹn. Nhưng đã nói rõ tên kia vượt qua được ngưỡng cửa đó, hắn làm sao làm được? ͏ ͏ ͏
Thủ lĩnh Ngân Giáp cũng không cho rằng người này đã tới cảnh giới trong truyền thuyết, nếu là như vậy, căn bản không cần mở phong ấn ra, mà có thể trực tiếp xóa bỏ Nguyền Rủa Chi Chủ. ͏ ͏ ͏
Sau đó thủ lĩnh Ngân Giáp đặc biệt kiểm tra phong ấn, cuối cùng cũng không có từ phía trên tìm ra được khí tức người thi pháp. ͏ ͏ ͏
Như vậy hắn liền không cách nào biết được đối phương là ai, thì đồng nghĩa với không có bất kỳ đầu mối. ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu, bần đạo và ngươi có duyên, nguyện tặng đạo hữu một quẻ, đạo hữu cần chừng phải? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên một giọng nói kinh động đến thủ lĩnh Ngân Giáp. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó ông ta xoay người kiểm tra, lúc này ông ta mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào phía sau mình có một vị đạo sĩ đang đứng. ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu là ai? ͏ ͏ ͏
Thủ lĩnh Ngân Giáp cau mày, tu vi người này rất quỷ dị, nhìn rõ ràng là không cao, nhưng lại để cho ông ta có loại ảo giác xa không thể chạm. ͏ ͏ ͏
Nhưng nhìn kỹ một chút, lại thấy tu vi bình thường. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ kia nói: ͏ ͏ ͏
- Bần đạo đi ngang qua nơi đây, vừa vặn thấy đạo hữu và bần đạo có duyên. ͏ ͏ ͏
Thủ lĩnh Ngân Giáp lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Mời đạo hữu dạy bảo. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ kia khẽ mỉm cười: ͏ ͏ ͏
- Một quẻ của bần đạo có thể giải ngàn sầu, có thể nhìn trộm tất cả huyền bí, có thể biết trước tất cả hung hiểm. Một quẻ chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏
Thủ lĩnh Ngân Giáp không có bất kỳ nghi ngờ nào, trực tiếp ném một khối Linh thạch qua. ͏ ͏ ͏
Tam phẩm Linh thạch mà thôi, thiệt giả không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏
Ông ta căn bản không để ý. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ nhận lấy Tam phẩm Linh thạch liền nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu có thể đi Thất Tình Hải, tự nhiên sẽ có thu hoạch, nhưng so với dự đoán của đạo hữu có lẽ sẽ có chỗ khác nhau. Nhưng nhớ lấy, không nên ra tay. ͏ ͏ ͏
Sáng sớm ngày thứ hai ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nằm ở bên người Giang Tả, rầu rĩ không vui gõ bả vai Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mở mắt ra nói: ͏ ͏ ͏
- Uống thuốc không? ͏ ͏ ͏
- Uống thuốc vô dụng, anh không yêu em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chu mỏ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hoàn toàn không biết ý Tô Kỳ là gì, cứ ngủ một giấc đã, trời mới biết cô ấy đang suy nghĩ gì. ͏ ͏ ͏
Cho nên không quan tâm, tiếp tục nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà còn không chờ Giang Tả nhắm mắt, Tô Kỳ liền leo lên trên người Giang Tả ngây thơ hỏi ͏ ͏ ͏
- Giang Tả tiên sinh, Giang Tả tiên sinh, nói cho em biết, ai mới là cô gái đẹp nhất trên đời này. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
- Vậy Giang Tả tiên sinh, tại sao tối hôm qua sau khi thấy cô gái đó, trở về liền biểu hiện tốt? Có phải Giang Tả tiên sinh không có cảm giác đối với thân thể tôi hay không? Có phải cô gái khác kích hoạt dục vọng nguyên thủy của Giang Tả tiên sinh hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đặt câu hỏi như một thiếu nữ ngây thơ. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngày hôm nay thực là xui xẻo, nhất định là dữ tợn, là đen tối. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏