Chương 662: Vô Đề
Quả thực Giang Tả không biết nói cái gì, Tô Kỳ có bệnh rồi, hơn nữa bệnh còn không nhẹ. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- So với mấy ngày trước, không kém bao nhiêu chứ ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không đúng, có kém, tối hôm qua hơn bình thường 15%. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn không để ý đến Tô Kỳ, trực tiếp đắp chăn đi ngủ. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện cũng che Tô Kỳ lại. ͏ ͏ ͏
- Muốn yên bình nói chuyện không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ở trong chăn hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sửng sốt, cuối cùng yên lặng bỏ chăn ra. ͏ ͏ ͏
- Hay là chúng ta dùng đạo lý nói chuyện đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình thản nói. ͏ ͏ ͏
Phốc xuy ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trực tiếp nằm ở trên người Giang Tả cười: ͏ ͏ ͏
- Thời điểm ở chung với nhau, anh không có như vậy, lúc này mới bao nhiêu năm chứ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trực tiếp đẩy Tô Kỳ ra, sau đó thức dậy, không ngủ nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nằm úp sấp ở trên chăn nói: ͏ ͏ ͏
- Anh còn không có nói gì, có phải thân thể em không hấp dẫn anh hay không? Anh chứng minh đi. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả xạm lại: ͏ ͏ ͏
- Anh đau bụng. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả rời đi, đột nhiên Tô Kỳ nghĩ lại hình như hình dáng cô không giống trước kia. ͏ ͏ ͏
Là nguyên nhân này sao? ͏ ͏ ͏
Oa, không được, phải đi hỏi rõ. ͏ ͏ ͏
Vèo một tiếng, Tô Kỳ liền chạy đi tìm Giang Tả. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Buổi trưa ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không biểu tình ngồi ở trên giường: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta có thể đi ra ngoài đi dạo một chút không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy Tô Kỳ hoàn toàn không coi hắn là người bình thường, không có chút thu liễm nào, vừa rồi ở chung một chỗ, rõ ràng rất ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏
- Ừ, tới buộc tóc. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cầm lấy dây cột tóc không khỏi nói: ͏ ͏ ͏
- Cơ thể em thật đẹp. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Đều là do Giang Tả tiên sinh chúng ta chăm sóc tốt. ͏ ͏ ͏
Nội tâm Giang Tả cười ha ha. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng rồi, hoá trang xong còn phải dùng dây cột tóc sao? Như vậy không phải là rất dễ dàng bị phát hiện ư? ͏ ͏ ͏
Cái dây cột tóc này gần như không có cái thứ hai, chỉ cần là Thánh nữ, cũng có thể nhận ra, thậm chí một ít đệ tử thánh địa cũng có thể nhận ra. ͏ ͏ ͏
Cho nên Tô Kỳ muốn hỏi Giang Tả, có thể không đeo hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả buộc dây cột tóc nói: ͏ ͏ ͏
- Không mang không được, nhưng anh sẽ buộc dưới tóc, cố gắng dùng tóc che kín. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng không để ý, Giang Tả nói cái gì chính là cái đó, nói đeo là cô sẽ đeo, nói không mang là cô sẽ không mang. ͏ ͏ ͏
Cô rất nghe lời. ͏ ͏ ͏
Bà xã ngoan như vậy, tìm đâu ra. ͏ ͏ ͏
- Ông xã, anh nói xem vợ ngoan như vậy, có phải không xuất bản nữa hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ quay đầu nhìn về phía Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
- Đừng động, để cho anh buộc xong đã. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ mới đầu quay trở lại: ͏ ͏ ͏
- Anh nói có phải hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết. ͏ ͏ ͏
Còn không chờ Tô Kỳ mất hứng, Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
- Trong mắt anh chỉ có em, người khác là cái dạng gì anh không biết, cũng không liên quan gì tới anh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười cười, vui vẻ ngồi yên ở đó, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Ý nói anh nhớ em. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa buộc tóc vừa nói: ͏ ͏ ͏
- Ngày ngày ở chung một chỗ có cái gì phải anh nhớ em lắm. ͏ ͏ ͏
Đã quay đầu lại Tô Kỳ, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Em cũng nhớ anh. ͏ ͏ ͏
- Giống như một cô bé chưa trưởng thành vậy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bất đắc dĩ nói. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Tô Kỳ lại nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏
- Thường nghe người khác nói, mỗi người đều trải qua một đoạn thời gian nỗ lực rất nhiều, nhưng tình yêu lại không có kết quả, cho nên mới phải lớn lên. Nhưng em không giống nha, tình yêu của em có kết cục tốt đẹp, cho nên em vĩnh viễn không trưởng thành. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả lộ ra nụ cười hạnh phúc: ͏ ͏ ͏
- Có phải rất hay không ông xã? ͏ ͏ ͏
Giang Tả sửng sốt, ngay sau đó gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏