Chương 668: Vô Đề
Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏
- Nghe nói nơi này có một cái hoạt động, trong hoạt động có một hạng mục là thi đấu đao pháp, hơn nữa còn là thái thịt, phần thưởng thắng cuộc rất phong phú, cậu biết chưa? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương gật đầu, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi còn tưởng rằng mấy người muốn tôi tới đây, hoá ra là đi mở đường giúp mấy người. ͏ ͏ ͏
Trần Ức: ͏ ͏ ͏
- . . , cái này, nếu cậu đồng ý, chúng tôi sẽ không có ý kiến, nhưng nếu không mà nói, chúng tôi có thể tự mang theo. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương trợn mắt: ͏ ͏ ͏
- Mấy người nằm mơ à. Nhưng các cô liên lạc với Phá Hiểu đạo hữu chưa? Anh ta có tới hay không? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không liên lạc được với Phá Hiểu đại lão, nói chung cứ làm chuyện của mình đi. ͏ ͏ ͏
Lưu Vũ nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ nào theo bà xã tới Thất Tình Đảo hay không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Nói đến, tôi cũng rất ít nghe thấy Phá Hiểu đạo hữu nhắc đến bà xã. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải là không đẹp hay không? ͏ ͏ ͏
Thời điểm Chung Dịch Dương mới biết Phá Hiểu có vợ, thì đặc biệt kinh ngạc, đến cùng thì đó là người phụ nữ như thế nào mới có thể để cho Phá Hiểu vừa ý. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, mấy người Lục Nguyệt Tuyết đã từng nhìn thấy, nói là một cố bé rất hoạt bát xinh xắn. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương sửng sốt, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Mọi người có một loại ảo giác, luôn cảm thấy Phá Hiểu đạo hữu nhìn rất già hay không. ͏ ͏ ͏
Mọi người im lặng, ý là trâu già gặm cỏ non sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng có lúc thật sự có loại cảm giác này. ͏ ͏ ͏
Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏
- Khí tức già nua, để cho Phá Hiểu đại lão lộ ra vẻ trưởng thành sao? Không liên quan nhưng chúng ta vừa thảo luận vừa ăn lẩu đi, ông chủ Chung mang nồi lẩu gì tới vậy? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nhướng mày một cái, quả nhiên, mục đích những người này chính là tới ăn đồ ăn của hắn. ͏ ͏ ͏
Lúc này không thích hợp thu tiền, dù sao cũng không phải là ở trong tiệm. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Liễu tỷ còn ở đây, thu tiền sẽ khiến cho Liễu tỷ mất mặt. ͏ ͏ ͏
Ý đồ những người này thật hiểm ác. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Trước tiên không cần xoắn xuýt về chuyện này, chúng ta cứ tìm chỗ ở đã, sau đó chuẩn bị lấy phần thưởng, tôi nghe nói phần thưởng lần này có bảo vật thần bí. ͏ ͏ ͏
Thời điểm bọn họ vừa mới đi ra khỏi sân bay, liền nghe thấy tiếng rao hàng ở cửa sân bay. ͏ ͏ ͏
- Xem đi xem đi, thất tình chi địa xuất tình nhân, dung mạo xinh đẹp liên miên bất tận, tâm hồn đáng yêu ngàn dặm mới tìm được một. Nhưng bị xác thịt che lấp, không cách nào phát hiện ra tâm hồn đáng yêu. Hôm nay, bản đạo vì đại sự cả đời Giới tu luyện các vị, đặc biệt huỷ đi cái túi xác thịt này, không, là Dịch Thần Đan đào móc tâm hồn. ͏ ͏ ͏
- Ăn thần đan này, hình dáng rập khuôn như một, xác thịt bình thường không cách nào giấu được tâm hồn đáng yêu, tâm hồn va chạm, liếc mắt là có thể nhìn ra người thuộc về cuộc đời mình. Chỉ cần ở trong đám người liếc mắt nhìn nhau, đời này đều không cách nào quên được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả với Tô Kỳ cơm nước xong lại đi lang thang trên bờ cát, lộ ra vẻ không lo âu. ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải Tô Kỳ ở bên người, Giang Tả sẽ cảm thấy loại chuyện này cực kỳ buồn chán. ͏ ͏ ͏
Thật lãng phí thời gian, nếu như dùng để tu luyện, thì đã sớm là Tam giai. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, so với tu luyện thì Tô Kỳ quan trọng hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Lúc tản bộ, Giang Tả thấy rất nhiều nơi đang được trang trí, có bố trí trận pháp, có trang trí khung cảnh. ͏ ͏ ͏
Ngay cả trên mặt biển cũng có người đang trang trí. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Rốt cuộc nơi này muốn tổ chức hoạt động gì? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em nhớ lúc đầu là muốn làm cái gì mà tranh tài tổng hợp, nhưng người ghi danh quá ít, cho nên hủy bỏ. Sau đó làm đủ các loại hạng mục tranh tài. Hình như có cả so tài thái thịt, đến lúc đó có thể đi thử một chút, à còn có ngự kiếm phi hành, giới hạn từ Ngũ giai trở xuống. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không khỏi hỏi ͏ ͏ ͏
- Có loại thi đấu nào không liên quan đến tu vi hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là thi ca hát? Nghe nói có mười ca sĩ đẹp nhất Giới tu luyện. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không còn gì để nói, những người này quá an nhàn hay sao? ͏ ͏ ͏
Lại còn cả làm ca sĩ. ͏ ͏ ͏
- Ồ, ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn người đi tới, kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Có rất nhiều Ma Tu cũng tới. ͏ ͏ ͏
Ma Tu hay Đạo Tu, Giang Tả cũng không thèm để ý, ở trong mắt hắn tất cả đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không chọc giận hắn là được, chọc giận hắn liền có chuyện. ͏ ͏ ͏
Hắn tò mò chuyện khác: ͏ ͏ ͏
- Em nói dì nhỏ với Kiếm Thập Tam có tới hay không? ͏ ͏ ͏
- Gọi là tiền bối, em nói anh mấy lần rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tức giận sửa chữa, sau đó mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là không, sợ là sư bá không mở nổi miệng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Vậy cũng chưa chắc, à, ý anh không phải là nói Kiếm Thập Tam không mở miệng, ý anh là có lẽ hắn cũng không biết Thất Tình Hải là cái gì. ͏ ͏ ͏
Mà Kiếm Thập Tam không mở miệng, không có nghĩa là dì nhỏ cũng sẽ không mở miệng. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như tùy tiện nói với Tiểu Ô Quy một câu, có muốn đi Thất Tình Hải dạo một chút không, nhưng xa quá bay không nổi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam có thể nhảy ra, nói "hắn có thể dẫn đường". ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gõ gõ đầu Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi là tiền bối, Huyền Vũ tiền bối cũng không cho anh gọi là Tiểu Ô Quy, để bị nghe được sẽ bị dạy dỗ đó. Mặc dù cảm giác Huyền Vũ tiền bối còn rất nhỏ, rất dễ bắt nạt, nhưng Huyền Vũ tiền bối đối với chúng ta rất tốt. ͏ ͏ ͏
Vậy Giang Tả không tin Tiểu Ô Quy dám giáo dục hắn, tùy tiện nói mấy câu là có thể để cho Tiểu Ô Quy ngoan ngoãn nghe lời. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏