Chương 669: Vô Đề
- Sư huynh, hình như gần đây có hoạt động gì đó thì phải? Có muốn đi ra ngoài đi dạo một chút hay không? ͏ ͏ ͏
Bên bờ Thánh Thú Hồ, Nguyệt Tịch hỏi Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam sửng sốt, ngay sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Có, có hoạt động sao? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Không biết, chắc là không có, muội đi tìm Tiểu Tiểu Tỷ đây, sư huynh tự nhiên. ͏ ͏ ͏
Nói xong Nguyệt Tịch liền không để ý tới Kiếm Thập Tam, hướng giữa hồ bay đi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cũng không có suy nghĩ nhiều, trốn trong bóng tối nhìn Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Nhìn Nguyệt Tịch có chút bất đắc dĩ, cuối cùng vừa cười lắc đầu. ͏ ͏ ͏
Cũng đúng mà, đây mới là sư huynh của cô ấy. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không phải là hở ra một tý liền biến mất mấy trăm năm, đã tốt lắm rồi. ͏ ͏ ͏
- Cảm giác không làm Thánh nữ thật là tốt. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không khỏi cười nói. ͏ ͏ ͏
Bởi vì không làm Thánh nữ, cho dù có khoảng cách, bọn họ cũng có thể càng đi càng gần, cuối cùng tiến tới với nhau. ͏ ͏ ͏
Nếu làm Thánh nữ, thì thực sự là không thể. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ hiếu kỳ hỏi một câu: ͏ ͏ ͏
- Lão Thất, ta có thể làm Thánh nữ hay không? ͏ ͏ ͏
- Không thể, Tiểu Tỷ Tỷ lớn lên không quá đẹp. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói. ͏ ͏ ͏
- Nói lung tung, bọn họ nói ta là người đáng yêu nhất trong Huyền Vũ nhất tộc. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nói. ͏ ͏ ͏
- Ừ, đáng yêu nhất. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Trong một phòng bệnh ͏ ͏ ͏
- Biết sai chưa? Đáng đời chưa? Đã biết Ma Tu Mặc Ngôn ta không dễ chọc chưa? Mấy người cứ đợi đấy. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn bị quấn thành bánh chưng, ở trên giường bệnh ầm ĩ nói. ͏ ͏ ͏
Mà ở bên cạnh Mặc Ngôn còn có hai cái giường bệnh, phía trên cũng có bệnh nhân bị quấn thành bánh chưng giống như vậy nằm. ͏ ͏ ͏
Một người bị thương hoàn toàn, người còn lại bị thương nhẹ hơn chút. ͏ ͏ ͏
Nhất là mặt của người này, một chút thương tổn cũng không có, người này chính là Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết được gọi là đóa hoa đẹp nhất nhóm, là người xinh đẹp thế gian ít có, vóc dáng càng là hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏
Đừng nói là trong nhóm, dù nói là bông hoa của Giới tu luyện cũng được. ͏ ͏ ͏
Nhưng chỉ có thể coi là một trong mà thôi. ͏ ͏ ͏
Dù sao vẫn còn Đan Tuyết Ma Nữ và Tĩnh Nguyệt Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Rất nhiều người không muốn cô bị thương, chỉ coi như là trừng phạt, để cho cô hơi đau một chút. ͏ ͏ ͏
Nghiêm trọng nhất là Xích Huyết Đồng Tử bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Cho nên, nếu không phải Xích Huyết Đồng Tử tâm tính tốt, đều phải nghi ngờ nhân sinh rồi. ͏ ͏ ͏
Rõ ràng người động thủ đánh Mặc Ngôn là Lục Nguyệt Tuyết, hắn ta nhiều lắm chỉ hỗ trợ chặn lại. ͏ ͏ ͏
Năng lực chạy trốn của Mặc Ngôn quá mạnh, bọn họ phải phối hợp mới có thể bắt được, trừ phi ngay từ đầu chặt đứt đường chạy trốn của Mặc Ngôn, nếu không thật sự rất khó bắt. ͏ ͏ ͏
Xích Kiếm với Phá Thiên Thương dốc hết sức, mới có thể bắt được Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Mà dưới tình huống bình thường, không có Xích Kiếm và Phá Thiên Thương, thì không cách nào tổn thương được Mặc Ngôn, sở trường Mộng Yểm của cô ta, vẫn có thể lừa bịp người khác. ͏ ͏ ͏
Đây là một nhân tài thực sự. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng Xích Kiếm với Phá Thiên Thương đều là pháp bảo hiếm thấy trên đời. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết nằm im không nói lời nào, cô ấy không thích nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đau không có cách nào nói chuyện. ͏ ͏ ͏
- Như thế nào? Không có lời nào để nói sao? Đã ý thức được mình sai lầm chưa? Không cách nào phản bác Ma Tu Mặc Ngôn ta sao? Biết uy danh của Ma Tu Mặc Ngôn ta chưa? ͏ ͏ ͏
Hưu một tiếng, đột nhiên một cây thương để ngang trước người Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Mặc Ngôn ngậm miệng lại, sau đó yên lặng lui qua một bên, cuối cùng trợt xuống giường bệnh. ͏ ͏ ͏
Sau đó lại mở miệng một lần nữa: ͏ ͏ ͏
- Chỉ là cái thương hỏng mà thôi, loại vật này làm sao uy hiếp được ta, ta ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Ầm! ! ! ͏ ͏ ͏
Cả phòng nổ tung. ͏ ͏ ͏
Sau đó truyền tới âm thanh yếu ớt của Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Xích Huyết Đồng Tử, cứu tôi, nhanh lên một chút, ép, đè ép. ͏ ͏ ͏
Thật đáng tiếc, Xích Huyết Đồng Tử đã bất tỉnh. ͏ ͏ ͏
Tử Phong ở bên ngoài, nhìn về phía một người trung niên nói: ͏ ͏ ͏
- Sư thúc, hay là đón tiểu sư muội Mặc Ngôn về? ͏ ͏ ͏
Người trung niên kia lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, ta cảm thấy cho nó đi theo các ngươi rất tốt. ͏ ͏ ͏
Mắt Tử Phong tràn đầy hắc tuyến: ͏ ͏ ͏
- Sư thúc, con sợ không cẩn thận, Mặc Ngôn sẽ bị đánh chết. ͏ ͏ ͏
Người trung niên lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần lo lắng, lần này phát tán hình đi ra ngoài, bị một ít người thấy nên ta rất khó hành động, không thể đến ra mặt vì nó. Lần sau con bảo con bé kia khiêm tốn một chút, không nên dùng hình ảnh của Mặc Ngôn phát tán với bạn bè, bảo đảm không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Tử Phong: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏