Chương 670: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 670: Vô Đề

Lúc này người trung niên lại mở miệng một lần nữa nói: ͏ ͏ ͏

- Nói đến, lần trước các ngươi cũng đi Thất Tình Hải à? Ta nhớ hình như các ngươi cũng có đến biển sâu đúng không? ͏ ͏ ͏

Tử Phong gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đi rồi, nhưng vô cùng kỳ lạ, không tìm được nguyên nhân, nhưng bọn con ở phía dưới dò xét được một tia dao động tinh thần, người có tâm trí không vững, rất dễ dàng bại lộ tất cả trong lòng. ͏ ͏ ͏

Người trung niên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Xem ra thật sự là Thất Tình Lục Dục Thạch, nhưng mà không biết là tốt hay xấu. ͏ ͏ ͏

Ta đã thông báo người chủ trì hoạt động, nhưng bọn họ đi kiểm tra một lần, cũng không gặp được dao động tinh thần. Có lẽ tâm cảnh bọn họ không bằng các ngươi. ͏ ͏ ͏

Rất có khả năng chuyện này là bởi vì đặc thù của Ngũ Quang Thập Sắc Tông, mặc dù bọn họ tu luyện không nhất định liên quan đến tâm cảnh, thế nhưng có thể tu luyện công pháp tông môn bọn họ, khẳng định tâm cảnh cũng không tệ. ͏ ͏ ͏

Trong đó có Xích Huyết Đồng Tử . ͏ ͏ ͏

Không biết tại sao Xích Huyết Đồng Tử thua thiệt khắp nơi, ở bổn môn bị sư huynh sư tỷ hãm hại thì thôi, dính vào Mặc Ngôn, bị hãm hại còn thảm hơn. ͏ ͏ ͏

Mà Mặc Ngôn cũng có thể chơi xấu Xích Huyết Đồng Tử rồi. ͏ ͏ ͏

Ở chỗ này cô cũng thường xuyên chịu thiệt. ͏ ͏ ͏

- Thất Tình Lục Dục Thạch sắp xuất thế, không để cho bọn họ đi sao? ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt cũng nói. ͏ ͏ ͏

Tử Phong lắc đầu, sau đó nhìn người trung niên nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc không phải là khi đó sư thúc xuống biển, đúng lúc gặp phải cái gì đó để cho sư thúc kiêng kỵ chứ ? ͏ ͏ ͏

Người trung niên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng là có chuyện để cho người ta kiêng kỵ, nhưng rõ ràng đối phương cũng không muốn làm bậy, suy nghĩ kỹ một chút, nếu không đám người cũng không đưa Mặc Ngôn tới. Chịu chút đau khổ cũng tốt. ͏ ͏ ͏

Sau đó người trung niên quay đầu nhìn Tử phong nói: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này làm nghiêm mật một ít, tốt nhất không nên để cho người ta phát hiện là chúng ta táy máy tay chân. ͏ ͏ ͏

Tử Phong gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì nhà sụp đổ lấy ra ba viên thánh dược chữa thương cực phẩm, không phải là không thể. ͏ ͏ ͏

Người trung niên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh thường xuyên không xử lý bảo khố, đột nhiên làm mất mấy chai thánh dược chữa thương cũng là có khả năng. ͏ ͏ ͏

Nói đến, chỗ của ta có hai bình thánh dược chữa thương, rất lâu không tới thăm đám các người, không mang lễ vật gì, hai bình thuốc này sẽ đưa cho các ngươi. ͏ ͏ ͏

Chuyện chăm sóc Mặc Ngôn, liền dựa vào các ngươi rồi. ͏ ͏ ͏

Tử Phong nhận lấy đan dược, gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Sư thúc yên tâm, Mặc Ngôn cũng coi như sư muội của chúng con, chắc chắn chúng con sẽ chăm sóc tốt muội ấy. ͏ ͏ ͏

Người trung niên gật đầu một cái: ͏ ͏ ͏

- Vậy ta liền yên tâm, ta đi trước đây. ͏ ͏ ͏

Sau đó người trung niên liền vui vẻ rời đi. ͏ ͏ ͏

Chờ sau khi người trung niên rời đi, Lam Nguyệt liền đưa tay nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, một chai của muội đâu? ͏ ͏ ͏

Tử Phong thu hồi đan dược, nghiêm mặt nói: ͏ ͏ ͏

- Muội còn nhỏ, sư huynh giữ giúp muội, sau này lớn lên cần, sẽ cho muội. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu như có thể, cô muốn tiễn đưa sư huynh mình một đoạn đường. ͏ ͏ ͏

Trong phế tích, đột nhiên Xích Huyết Đồng Tử cảm giác có đồ rơi vào trong miệng mình, cuối cùng hắn cũng cảm giác thương tích trên người đang nhanh chóng khép lại, không bao lâu liền cảm giác mình khoẻ lên không ít. ͏ ͏ ͏

Chờ lúc hắn đứng lên, liền phát hiện Lục Nguyệt Tuyết với Ma Tu Mặc Ngôn đã thức dậy. ͏ ͏ ͏

Bọn họ nhìn nhau một chút, Ma Tu Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Có người âm thầm dở trò sau lưng chúng ta? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Không cần nghĩ cũng biết. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết lấy điện thoại di động ra, đánh chữ, sau đó lên tiếng: ͏ ͏ ͏

- Có đi Thất Tình Hải hay không? ͏ ͏ ͏

Nơi này là địa bàn nhà cô, đột nhiên được chữa trị, cho dù có âm mưu cô cũng không sợ. ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Đi chứ, mấy người không dám đi sao? Bản lĩnh chạy thoát thân của tôi rất cao, nếu hai người không có Xích Kiếm với Phá Thiên Thương, thì phải đến Tam giai mới có thể bắt được tôi. Dưới tình huống bình thường, cho dù hai người muốn đuổi theo cũng đuổi không kịp. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Nói đến, hai người có tiền ngồi máy bay chưa? ͏ ͏ ͏

Lời nói của Xích Huyết Đồng Tử, làm cho tất cả mọi người đều sửng sốt một chút. ͏ ͏ ͏

Đừng nói Mặc Ngôn không có Linh thạch, chính hắn cũng còn thiếu tiền thuốc men đây này. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết sẵn sàng dẫn Mặc Ngôn đi, chủ yếu là vì nợ nhiều dễ thu phục hơn. ͏ ͏ ͏

Cho nên Mặc Ngôn còn nợ Lục Nguyệt Tuyết một đống lớn Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Về phần Xích Huyết Đồng Tử, việc này thật không có lời để nói, sẽ không có người nào nghèo như hắn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Mặc Ngôn ầm ĩ phải đi Thất Tình Hải, liền cảm giác trên đầu có một đám quạ bay qua. ͏ ͏ ͏

Bọn họ cũng nghèo tới mức này sao? ͏ ͏ ͏

Mà ngay tại lúc này, một viên Tứ phẩm Linh thạch rơi đến bên cạnh bọn họ. ͏ ͏ ͏

Sau đó phía trên còn có lời nói: Linh thạch trên trời rơi xuống. ͏ ͏ ͏

Ba người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Mặt Xích Huyết Đồng Tử không biểu tình nhặt Linh thạch lên nói: ͏ ͏ ͏

- Đi thôi. Thượng thiên có lệnh, làm việc tại người. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn gỡ băng vải ra nói: ͏ ͏ ͏

- Mới có một viên Tứ phẩm. ͏ ͏ ͏

- Có là tốt lắm rồi, trước đó ba người chúng ta gộp lại cũng không thu thập đủ một viên Tứ phẩm đấy. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử thu hồi Linh thạch nói. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏