Chương 671: Vô Đề
Đột nhiên Lục Nguyệt Tuyết mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Trở về thay quần áo đã. ͏ ͏ ͏
Nói xong biến mất như một làn khói. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn cả người mình một chút, cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cũng đi tắm, có thể cậu không biết, Lục Nguyệt Tuyết thay quần áo là phải tắm, nữ thần đều có bệnh. ͏ ͏ ͏
Nói xong cũng vui vẻ chạy theo. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử không nói gì: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vậy có phải hắn phải đợi rất lâu hay không? ͏ ͏ ͏
Nghe nói con gái rất phiền toái. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó suy nghĩ một chút liền thấy không đúng, Linh thạch ở chỗ hắn, tại sao phải chờ? ͏ ͏ ͏
Sau khi nghĩ thông suốt, Xích Huyết Đồng Tử cũng chạy đi như một làn khói. ͏ ͏ ͏
Lam Nguyệt nhìn Xích Huyết Đồng Tử biến mất nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, huynh lại phải tốn kém rồi. ͏ ͏ ͏
Tử Phong đứng dậy: ͏ ͏ ͏
- Huynh đi bắt nó trở lại. ͏ ͏ ͏
Chỉ là Tử Phong vừa mới đứng dậy liền thấy Lam Nguyệt ở bên cạnh hắn giơ kiếm: ͏ ͏ ͏
- Sư muội, muội làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
- Trừ phi mang thuốc đưa muội, nếu không đừng nghĩ đi được. ͏ ͏ ͏
Lam Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
- Muội đánh không lại ta. ͏ ͏ ͏
Tử Phong bình thản nói. ͏ ͏ ͏
Lam Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Muội có thể liều mạng tranh thủ thời gian cho tiểu sư đệ. ͏ ͏ ͏
- Sư muội, muội thắng. ͏ ͏ ͏
Nói xong Tử Phong lại ẩn núp, lần này hắn lấy ra ba viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏
Vừa vặn đủ vé máy bay và ăn uống. ͏ ͏ ͏
Keo kiệt tới cực điểm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thất Tình Hải ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh với An Khê sóng vai đi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cảm giác cả người không được tự nhiên, nhưng dưới sự ép buộc để cho hắn không có biện pháp. ͏ ͏ ͏
Hắn đã tha Tiểu Lê ra, chỉ cần tìm được người quen, nó sẽ chạy tới. ͏ ͏ ͏
Cũng may năng lực ẩn nấp của nó vô cùng nghịch thiên, nếu không Cố Kiếm Sinh cũng sẽ không yên tâm. ͏ ͏ ͏
- Ngươi rất quan tâm con hồ ly kia sao? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên An Khê hỏi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không giấu giếm: ͏ ͏ ͏
- Đúng, vô cùng vô cùng quan tâm. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại với động vật cũng không phải là một loài, vì sao lại quan tâm như vậy? Hồ ly sống chết cũng không thể mang cho tới ngươi bất kỳ ảnh hưởng gì. Vậy nếu như ta giết nó, ngươi sẽ như thế nào? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên An Khê hỏi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không có nổi giận, cũng không có cảnh giác gì, mà bình thản nói: ͏ ͏ ͏
- Liều mạng cùng tiền bối mà thôi. ͏ ͏ ͏
An Khê không nghi ngờ gì nữa nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi là An Khê, nếu như ngươi khiến ta bại lộ, có lẽ ta sẽ không giết ngươi, nhưng giết hồ ly của ngươi ngược lại dễ như trở bàn tay. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cau mày, cuối cùng lại thư thái: ͏ ͏ ͏
- Đúng, An Khê. ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn người chung quanh, chỉ có một ít nam tu sĩ không nhìn hai mắt cô ta. ͏ ͏ ͏
Đây là kết quả cô ta không thả ra khí tức của chính mình. ͏ ͏ ͏
Nếu không có rất nhiều thiếu niên nhìn chằm chằm vào cô ta. ͏ ͏ ͏
- Ta không thích bị nhìn chằm chằm. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên An Khê nói. ͏ ͏ ͏
Sau đó Cố Kiếm Sinh hạ một đạo pháp thuật ở bên người An Khê, pháp thuật này có thể để cho người khác thấy An Khê bình thường, khiến họ không cách nào thấy rõ gương mặt An Khê. ͏ ͏ ͏
Tu vi không bằng hắn thì không thể liếc mắt là có thể nhìn xuyên qua. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, cái này cũng không tính là cao thâm gì, Tứ giai thăm dò là có thể thấy, nhưng mà ở chỗ này không có việc gì thăm dò người khác, không phải là tìm chết sao. ͏ ͏ ͏
An Khê cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy mà nhân loại lại ngu xuẩn như vậy, cứ trầm mê bên trong sắc đẹp. Nhớ năm đó, bên cạnh người kia một người phụ nữ cũng không có, thật là uy thế che trời, tài trí kiệt xuất. Nếu như nhân loại còn có người như vậy xuất hiện, ta tuyệt đối sẽ quay đầu rời đi, thậm chí chủ động trở lại trong phong ấn. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- An Khê muốn làm kẻ địch với nhân loại sao? ͏ ͏ ͏
An Khê quay đầu nhìn về phía Cố Kiếm Sinh, cười nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi muốn vì nhân loại tiêu diệt ta? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ta không làm được, cũng sẽ không vô cớ chịu chết. ͏ ͏ ͏
An Khê hơi có chút thất vọng: ͏ ͏ ͏
- Ngươi có chút khiến người ta thất vọng, so với những người đó hoàn toàn khác biệt, những người đó một lòng vì nhân tộc, một lòng trấn áp hết thảy, thật ra, khi đó ta muốn nhân tộc, phải vì bọn họ mà cảm thấy kiêu ngạo. Một lòng hướng về phía trước không sợ hãi, cho dù bỏ mình cũng quyết không lui về phía sau, có thể giết địch tuyệt không sống tạm. Lùi một bước chính là nhà cửa bị hủy diệt, tiến một bước có thể đảm bảo vạn thế an bình. Nhân tộc có thể vạn thế hòa bình, là do bọn họ dùng mạng đổi lấy. ͏ ͏ ͏
- Trước Chiến Lăng Bia không quản sinh tử, sau Chiến Lăng Bia là lãnh địa nhân tộc, kẻ tự tiện đi vào, chết. ͏ ͏ ͏
Một người mặc ngân giáp, bất ngờ xuất hiện ở bên cạnh An Khê. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏