Chương 672: Vô Đề
Đối với việc Ngân Giáp đột nhiên xuất hiện, An Khê và Cố Kiếm Sinh đều rất kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không hiểu gì, hắn chỉ biết là người này rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Còn An Khê thì cảm thấy kinh ngạc với câu nói kia, nhưng sau khi thấy Ngân Giáp, cô ta liền cười: ͏ ͏ ͏
- Ta còn tưởng là ai, hoá ra là phản đồ số một nhân tộc. Chỉ dựa vào ngươi, cũng xứng nói lời vừa rồi sao? Những người xứng nói câu nói kia, một người cũng chưa từng trở lại lãnh địa nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Ngân Giáp không tức giận, mà đi về phía An Khê: ͏ ͏ ͏
- Xứng hay không ta không thèm để ý, ta chỉ biết là, bây giờ có thể giết ngươi. ͏ ͏ ͏
An Khê cũng không có sợ hãi chút nào: ͏ ͏ ͏
- Chỉ dựa vào một cỗ phân thân của ngươi sao? Coi như bản thể xuất hiện, ngươi cũng không nhất định giết chết ta được? Chẳng lẽ ngươi không biết, ta rõ ràng không mạnh, nhưng tại sao lại bị phong ấn, mà không phải là bị xóa bỏ sao? ͏ ͏ ͏
Ngân Giáp nghe thấy câu này, đột nhiên dừng lại. ͏ ͏ ͏
Đúng, An Khê không mạnh, tương đối mà nói, so với mấy tên khác yếu hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô ta lại có trốn được cuộc thanh tẩy của Tần Vũ Vương năm đó. ͏ ͏ ͏
Nguyên nhân là cô ta rất khó bị giết chết. ͏ ͏ ͏
Cô ta gần như có bất tử chi thân, khi đó chính là thời điểm tranh đoạt từng giây từng phút, căn bản không thời gian tìm ra biện pháp giết chết cô gái này, nên chỉ có thể phong ấn trước. ͏ ͏ ͏
Lấy thực lực Tần Vũ Vương khi đó, cũng không thể giết cô ta, huống chi hắn chỉ là một cỗ phân thân chứ? ͏ ͏ ͏
Cho nên, không thể động thủ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Ngân Giáp nhớ tới vị đạo sĩ kia, vậy mà vị đạo sĩ kia đã sớm biết hết thảy chuyện này? ͏ ͏ ͏
Hắn là ai? ͏ ͏ ͏
Nhưng thời điểm Ngân Giáp muốn nhớ lại vị đạo sĩ kia, hắn kinh ngạc phát hiện, hắn không nhớ ra được khuôn mặt vị đạo sĩ kia. ͏ ͏ ͏
"Nhân vật thật đáng sợ, đến cùng hắn muốn cho ta xem cái gì?" ͏ ͏ ͏
Ngân Giáp nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Ngân Giáp lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏
- Tốt nhất ngươi nên an phận một chút. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Ngân Giáp rút lui, không phải là hắn không thể ở lại nơi này quá lâu. ͏ ͏ ͏
Mà là không thể lưu lại ở trước mặt An Khê quá lâu. ͏ ͏ ͏
Hắn sợ không nhịn được ra tay. ͏ ͏ ͏
Chờ Ngân Giáp rút lui, An Khê mới hơi chút kinh hãi: "A, vậy mà trong nhân loại còn có cường giả như vậy, xem thường rồi." ͏ ͏ ͏
Nhưng căn cứ theo suy nghĩ của An Khê, cô ta không cho rằng người này chính là hậu thủ Tần Vũ Vương lưu lại. ͏ ͏ ͏
Người này tuy mạnh, nhưng không có khả năng nhận nhiệm vụ hậu thủ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó An Khê cũng không suy nghĩ nữa, nếu đối phương không có động thủ, cô ta tạm thời không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Xem ra trong nhân loại, không có đồ vật gì chân chính uy hiếp được cô ta. ͏ ͏ ͏
Mặc dù năm đó Tần Vũ Vương còn chưa bước ra một bước kia, nhưng mạnh mẽ không thể nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Mà mạnh mẽ như Tần Vũ Vương, giết cô ta cũng cần phải dùng chút thời gian, cho nên cô ta có đầy đủ tự tin, có thể bình yên sống sót ở trong nhân tộc. ͏ ͏ ͏
Trừ phi có người nhốt cô ta vào trong phong ấn, nếu không cô ta cũng không thèm để ý bất kỳ cường địch nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó An Khê nhìn về phía Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Dẫn ta đi dạo một chút đi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh gật đầu, hắn không có hỏi nhiều, rất nhiều thứ không phải là hắn hiện tại có thể biết. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, coi như biết cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Hắn với An Khê, còn có Ngân Giáp vừa mới gặp vốn không cùng một đẳng cấp. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Buổi tối, Tô Kỳ lại kéo Giang Tả đến ngắm biển. ͏ ͏ ͏
- Không phải ngày hôm qua đã nhìn qua rồi sao? Ngày ngày nhìn rất dễ dàng chán, chẳng lẽ Thất Tình Hải không có chỗ khác chơi đùa sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi ở trên khối băng hỏi. ͏ ͏ ͏
Lúc này một đầu khác khối băng để một quyển sách ma pháp, xung quanh sách ma pháp có vô số hỏa diễm và nước mưa vây quanh. ͏ ͏ ͏
Đúng, là tiểu đệ Hỏa Nguyên tố với tiểu muội Thủy Nguyên tố, bắt đầu chinh phục sách ma pháp. ͏ ͏ ͏
Chinh phục một trang thì đồng nghĩa với việc học được một loại ma pháp, coi như là ma pháp khác biệt, bọn nó cũng có thể học, chỉ là học sẽ không dùng mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tóm lại đến lúc đó có thể giao cho Nguyên tố tương ứng là được. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như ma pháp liên quan tới lôi hệ, mặc dù tiểu đệ Hỏa Nguyên tố với tiểu muội Thủy Nguyên tố biết, nhưng không dùng được. ͏ ͏ ͏
Mà thôi nếu sau này có tiểu đệ Lôi Nguyên tố, như vậy có thể dạy bọn nó, tương tự, đây chính là con đường ma pháp của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
- Có chỗ khác, chỉ là muốn nhìn nơi này thêm chút nữa, hơn nữa buổi tối khẳng định anh không thích ngủ, cho anh thời gian nghỉ anh còn mất hứng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nằm ở trên khối băng, tập trung nhìn chân Giang Tả cười nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có lời nào để nói, tri kỷ như vậy, hắn còn có thể nói thêm cái gì? ͏ ͏ ͏
Vẫn nên an tĩnh cùng ngắm biển đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng tiền xu lại bị hắn cầm ở trên tay, vùng biển này có nguy hiểm, nếu như không phải đi ra ngoài cùng Tô Kỳ, rất có thể hắn sẽ đi xuống xem một chút. ͏ ͏ ͏
Có thể giải quyết sẽ thuận tiện giải quyết, để cho Tô Kỳ an toàn chơi đùa ở phía trên. ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao hiện tại hắn gần như ngày ngày ở chung một chỗ với Tô Kỳ, đi một mình là không có khả năng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sẽ không để cho hắn nhảy nhót một mình, hai vợ chồng thật vất vả mới tới được Thất Tình Hải lại tách ra nhảy nhót sao? ͏ ͏ ͏
Không phải tình cảm có vấn đề, chắc chắn bên trong có quỷ. ͏ ͏ ͏
Mà tình cảm của Giang Tả với Tô Kỳ, cũng không xấu, ngay cả cãi nhau, cũng không thể tách ra đi một mình được. ͏ ͏ ͏
Cho nên, dưới tình huống có vấn đề không cách nào giải quyết, Giang Tả cảm thấy bớt đi lại trên mặt biển thì tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không xác định nguy cơ rốt cuộc là cái gì, nhưng nguy cơ nhất định là tồn tại. ͏ ͏ ͏
Nếu như hắn không có đoán sai, hẳn là có liên quan tới màu sắc của biển. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ ngồi dậy nhìn lên vị trí sách ma pháp nói: ͏ ͏ ͏
- Thật sự không thành vấn đề sao? Nguyên tố thật sự có thể học tập ma pháp? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không muốn Giang Tả đi học ma pháp trong quyển sách này, ai bảo nội dung bên trong nguy hiểm như vậy? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chỉ sợ Giang Tả vì muốn trở nên mạnh mẽ, không cẩn thận liền nghĩ không thông, vậy cô phải làm sao? ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó thật sự phải làm oán phụ ư. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏