Chương 682: Vô Đề
- Đây là cái gì? ͏ ͏ ͏
- Ta không trúng ảo thuật chứ? Điều này sao có thể? ͏ ͏ ͏
- Thật hay giả vậy. ͏ ͏ ͏
Lúc đầu Tô Kỳ cũng bị chói mắt, nhưng cô khôi phục rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Dù như thế nào cô cũng không nghĩ tới, chồng cô lại làm ra động tĩnh lớn như vậy. ͏ ͏ ͏
Mà khi cô khôi phục thị giác, thì càng sững sờ. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy mạn thiên tinh thần, không, không phải là mạn thiên tinh thần, cô nhìn thấy tinh hà vô tận. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy tinh thần đại hải. ͏ ͏ ͏
Đây không phải là nhìn thấy mạn thiên tinh thần, mà là bản thân ở trong tinh hà vô tận. ͏ ͏ ͏
Trước mắt cô, giống như có một dải tinh hà không ngừng lưu động, vô biên vô hạn, mênh mông vĩnh hằng. ͏ ͏ ͏
Cái này mới thật sự là mạn thiên tinh thần. ͏ ͏ ͏
Không riêng gì Tô Kỳ, tất cả mọi người ở đây, đều không có một người nào có thể hiểu, chuyện này lại do một trái Thiểm Tinh Quả rọi sáng ra. ͏ ͏ ͏
Căn bản là không có cách để cho người ta tin tưởng. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc kinh sợ nói: ͏ ͏ ͏
- Má ơi, tôi thấy cái gì thế này? Có lẽ đời này cũng không thấy được lần thứ hai? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Lần này kiếm rồi, cái này đã vượt qua mạn thiên tinh thần. ͏ ͏ ͏
Trần Ức lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Sếp, đây là ông chủ Chung làm sao. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi biết rồi. ͏ ͏ ͏
Những người khác cũng kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi còn tưởng hắn ta dùng loại biện pháp này để được người khác chú ý, nhưng chúng ta ngu xuẩn cỡ nào chứ, phương pháp kia so với tinh thần đại hải, không bằng cái rắm. ͏ ͏ ͏
- Vị đạo hữu này, thật sự độc thân sao? ͏ ͏ ͏
- Không thể nào, nhất định là có người thầm mến, nếu không hắn ta cũng không cần phải ở lại cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Mà người số chín mốt vừa rồi càng là vô cùng khiếp sợ. ͏ ͏ ͏
Hắn ta cũng không cho rằng Giang Tả có thể cắt ra mạn thiên tinh thần, nhưng hiện tại hắn ta đã sai lầm. ͏ ͏ ͏
Vốn không phải là một cấp bậc, nếu vừa rồi người này ra tay, những người khác căn bản không cần làm gì nữa. ͏ ͏ ͏
Người số chín mươi mốt có cảm giác đặc biệt vui mừng, nếu như không phải hắn ta nói với người kia một câu, nếu như đối phương không có dạy hắn ta một chút, khả năng kết quả đã khác. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cũng rất sững sốt, hắn ta đối với Thiểm Tinh Quả vẫn có chút hiểu biết, nhưng cảnh tượng như thế này đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của hắn ta, ở trong nhận thức của hắn ta, mạn thiên tinh thần căn bản không phải là như vậy. ͏ ͏ ͏
Cái này đã hoàn toàn vượt qua mạn thiên tinh thần. ͏ ͏ ͏
Đến tột cùng thì đối phương làm sao làm được? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý chuyện này, cảnh tượng như thế, hắn đã nhìn nhiều, không có gì là đẹp đẽ cả. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn nhìn thấy Tô Kỳ giữa những ngôi sao, rất nhanh Giang Tả liền tìm tới Tô Kỳ, sau đó hắn thấy Tô Kỳ cũng nhìn hắn. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ cười, mặc dù Tô Kỳ không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cô vẫn cười. ͏ ͏ ͏
Bởi vì người này chính là chồng cô, người chồng thật trăm phần trăm, chỉ cần là chồng cô, chuyện khác liền không quan trọng. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa vô tận tinh hải ở giữa, để cho cô cảm giác đặc biệt thỏa mãn. ͏ ͏ ͏
Đây là chồng cô cắt cho cô xem. ͏ ͏ ͏
Bởi vì vừa rồi Giang Tả nói, hắn căn bản không để ý thứ hạng với khen thưởng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, sau đó bắt đầu bước ra. ͏ ͏ ͏
Rời khỏi vị trí, sẽ đồng nghĩa với việc rời đi tâm điểm, rời khỏi vị trí muôn người chú ý, nhưng Giang Tả không thèm để ý chút nào. ͏ ͏ ͏
Hắn chỉ muốn để cho Tô Kỳ nhìn mạn thiên tinh thần mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả, trong mắt cô, bất kể Giang Tả có ở trung tâm những ngôi sao hay không, đối với cô mà nói, đều là tồn tại nổi bật nhất. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đi tới bên người Tô Kỳ, ngay sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cắt được không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn người chung quanh một chút, cuối cùng chu mỏ nói: ͏ ͏ ͏
- Tạm được. ͏ ͏ ͏
Sau đó liền trực tiếp đi lên ôm. ͏ ͏ ͏
Không có cách nào, ở đây nhiều người nên cô không dám cắn. ͏ ͏ ͏
Ôm vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ôm Tô Kỳ, vuốt ve tóc Tô Kỳ, dường như mạn thiên tinh thần không có khả năng hấp dẫn ánh mắt Tô Kỳ thì phải. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn cũng vậy, trong mắt của hắn tràn ngập hình ảnh Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Mạn thiên tinh thần cũng không thể khiến cho người ta nhìn chăm chú. ͏ ͏ ͏
Mà những người khác cũng không kinh ngạc cái gì, rất nhiều người chỉ lẳng lặng nhìn, có cặp tình nhân nhìn nhau cười một tiếng, sau đó tựa vào nhau. ͏ ͏ ͏
Có người hướng phương diện tình nhân phát triển, càng lúc càng đến gần hơn một ít, ít nhất cũng có thể nắm tay nhìn tất cả. ͏ ͏ ͏
Giống như tinh thần vô tận có một loại ma lực, có thể để cho hai người vốn có tâm ý, từ từ mở rộng cánh cửa lòng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cau mày, hình như cảm xúc nơi này bị dẫn dắt. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất vi diệu, hắn cũng không biết phương hướng cụ thể. ͏ ͏ ͏
Có điều hắn lại nhìn ra được một chuyện, người dùng Dịch Thần Đan, cũng đang hấp thu những tâm tình này. ͏ ͏ ͏
Giống như chuyên môn chống lại những thứ đó. ͏ ͏ ͏
Đây là mục đích của vị đạo sĩ kia? ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi Giang Tả suy nghĩ xong, hiện tại hắn với Tô Kỳ chơi đùa vui vẻ là được rồi. ͏ ͏ ͏
Thời gian mạn thiên tinh thần kéo dài cũng không ngắn, thời điểm tất cả biến mất, từng người mới tỉnh ngộ lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kéo tay Tô Kỳ dự định rời đi. ͏ ͏ ͏
Thời gian của hắn qua rồi, có vẻ như không có phần thưởng, nhưng hắn lại không thèm để ý. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ càng không thèm để ý, đối với cô mà nói, mạn thiên tinh thần mới là phần thưởng của cô. ͏ ͏ ͏
Ai bảo nó xuất ra từ trong tay ông xã của cô chứ. ͏ ͏ ͏
Dù sao Tô Kỳ cũng rất hài lòng đối với tranh tài nơi này. ͏ ͏ ͏
- Chờ chút, chờ chút, xin đạo hữu dừng bước. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏