Chương 683: Vô Đề
Người chủ trì tỉnh ngộ lại lập tức la lên. ͏ ͏ ͏
Cô gái này xuống đài thật nhanh, một mực chạy về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ dừng lại, quay đầu nhìn người chủ trì kia, bọn họ không biết người chủ trì này muốn làm gì. ͏ ͏ ͏
- Có lẽ là cảm thấy anh biểu hiện quá kinh diễm, quán quân trừ anh ra thì không thể là ai khác. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ở một bên cười nói. ͏ ͏ ͏
Chồng cô nổi tiếng cô cũng vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không phải dùng dáng vẻ vốn có ra là được, vì như vậy có quá nhiều người ghi nhớ. ͏ ͏ ͏
Đánh cũng không đánh lại. ͏ ͏ ͏
Mà những người khác thấy Giang Tả cầm tay Tô Kỳ, cũng liền thư thái, quả nhiên người này có bạn gái. ͏ ͏ ͏
Từ lúc vừa mới bắt đầu, người ta đã không phải là giả bộ, mà là mạnh chân chính. ͏ ͏ ͏
Nhưng chiêu thức vừa rồi, vẫn có thể dùng, ít nhất hiệu quả rất tốt. ͏ ͏ ͏
Lúc này người chủ trì kia chạy đến bên cạnh Giang Tả, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Xin hỏi đạo hiệu của đạo hữu là gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ một chút, Tô Kỳ cũng không biết nên dùng tên gì cho tốt. ͏ ͏ ͏
Dù sao dùng tên thật cũng không tốt. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà còn không chờ Tô Kỳ nghĩ xong dùng tên gì, Giang Tả đã bình tĩnh mở miệng ͏ ͏ ͏
- Người qua đường Giáp. ͏ ͏ ͏
Rất đơn giản, Giang Tả trực tiếp tỏ rõ mình không muốn nói tên, nếu như những người này lại quấn hỏi, hắn không ngại quay đầu rời đi. ͏ ͏ ͏
Khóe mắt người chủ trì kia giật một cái, sau đó xoay người hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Vậy đạo hiệu của vị tiên tử này là gì? Chắc hai người là tình nhân đúng không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng, tôi là người đi đường Ất. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hai người kia thật sự là không nể mặt chút nào. ͏ ͏ ͏
Đây đều là do Dịch Thần Đan gây ra, nếu không cũng không đến mức không phân biệt được ai với ai. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu người khác đã không nói đạo hiệu, thì cô ta cũng không thể nói cái gì. ͏ ͏ ͏
Bằng không cô ta thật muốn biết, rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể cắt ra Thiểm Tinh Quả như vậy. ͏ ͏ ͏
Cô ta có thể nhìn ra tu vi vị tiên tử này, còn người qua đường Giáp này, căn bản không nhìn ra tu vi. ͏ ͏ ͏
Ngay cả khí tức Dịch Thần Đan cũng có thể thay đổi, muốn nhận ra, gần như là không có khả năng. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng người chủ trì này cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy thì chúc mừng hai vị, trở thành tình nhân sớm như vậy. ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏
- Có chuyện gì sao? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thái độ người này thật đúng là ͏ ͏ ͏
Nhưng thân là người chủ trì, thì phải đối phó đủ loại người, cho dù đối phương làm ngươi khó chịu, cũng phải nhịn. ͏ ͏ ͏
Dù sao thân phận, bối cảnh của đối phương là gì cô ta cũng không biết, mà cô ta lại không có thân phận bối cảnh gì lớn, cuối cùng chỉ có thể mở miệng cười: ͏ ͏ ͏
- À đúng rồi, kết quả của đạo hữu vượt xa tất cả mọi người, cho nên dựa vào thành tích cuối cùng của đạo hữu, chúng ta trao lễ vật thần bí cho đạo hữu. ͏ ͏ ͏
- Không phải là thời gian của tôi quá rồi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng, cho nên phần thưởng quán quân không thuộc về đạo hữu, chỉ có thể cho đạo hữu lễ vật thần bí cuối cùng. Mời đạo hữu nhận lấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Lễ vật thần bí là cái gì? ͏ ͏ ͏
Người chủ trì cười cười, sau đó đưa tay bắt pháp quyết, một cái hộp nhỏ từ trong trận pháp bay ra. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh cái hộp này xuất hiện ở trong tay người chủ trì. ͏ ͏ ͏
- Đây là Đá Tình Yêu chúng ta đưa ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó người chủ trì mở hộp ra, bên trong là một hòn đá nhỏ màu lam sắc lóng lánh, hòn đá này nhìn lên có một loại khí tức thần bí. ͏ ͏ ͏
Để cho người ta nhìn xong không tự chủ được sẽ cho rằng đây là bảo vật. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao lại là hòn đá màu xanh. ͏ ͏ ͏
Hòn đá này cũng không lớn, phía trên còn nối liền với một sợi dây, cũng có thể đeo vào cổ tay. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì kia cười nói: ͏ ͏ ͏
- Nói chung là bởi vì câu nói kia, nếu như tình yêu có màu sắc, như vậy nhất định là màu xanh. ͏ ͏ ͏
Mặt Tô Kỳ đầy kinh ngạc nhìn người chủ trì, cô không hiểu ý nghĩa những lời này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Không hiểu cũng rất bình thường, không cần quá để ý. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì cười nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng, không hiểu không liên quan, nhưng nghe nói viên Đá Tình Yêu này có lực lượng thần bí, có thể bảo vệ tình yêu của hai vị đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ, trên thực tế hắn không muốn vật này. ͏ ͏ ͏
Cái gì mà Đá Tình Yêu, đều là giả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sờ Đá Tình Yêu một cái, cười nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết tại sao, lại khiến cho em nghĩ đến chuyện lúc trước của chúng ta, thật giống như có lực lượng gì. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì vội vàng lấy viên đá đưa cho Tô Kỳ ͏ ͏ ͏
- Chỉ cần cầm ba ngày, sẽ khiến nó nhận chủ, tiên tử có thể thử một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, tôi sẽ nhận. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì nói: ͏ ͏ ͏
- Được, nhưng chúng tôi có một yêu cầu quá đáng, cảnh tượng vừa rồi đã bị chúng tôi ghi lại, mỗi một cuộc tranh tài sau, sẽ đưa ra coi như phúc lợi, phơi bày cho những đạo hữu khác kiểm tra. Đương nhiên cũng sẽ ghi chú là thành quả của hai vị đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không có ý kiến gì về chuyện này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không còn gì để nói. ͏ ͏ ͏
- Nếu không còn việc gì, chúng tôi liền đi trước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kéo Tô Kỳ rời đi. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên Tô Kỳ an tâm đi theo Giang Tả. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏