Chương 718: Vô Đề
Trên bờ Thất Tình Hải ͏ ͏ ͏
Người ở đây đã bắt đầu khôi phục, nhưng rất nhiều người không hiểu được chuyện gì xảy ra. ͏ ͏ ͏
Mà những người chạy trốn kia, cũng quay trở lại rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Cũng không phải là không ra được, mà là bị đuổi trở về. ͏ ͏ ͏
Bị vô số Phi Thiên Ngư đuổi về. ͏ ͏ ͏
Những Phi Thiên Ngư này phổ biến ở Tam giai Tứ giai, căn bản không phải thứ bọn họ có thể đối phó. ͏ ͏ ͏
Ban đầu bọn họ còn có thể đối phó, nhưng sau đó lại không được, những con cá kia càng lúc càng mạnh, hơn nữa giết không hết. ͏ ͏ ͏
- Tại sao lại như vậy? Đến cùng thì nơi này xảy ra chuyện gì? ͏ ͏ ͏
- Nơi này tuyệt đối là cạm bẫy, rốt cuộc người tổ chức là ai? ͏ ͏ ͏
- Tìm kiếm, ít nhất phải để cho chúng ta đi ra ngoài, nếu không chắc chắn phải chết. ͏ ͏ ͏
Rất nhiều người phát hoảng. ͏ ͏ ͏
Mà những người vừa mới tỉnh lại, thấy vô số Phi Thiên Ngư thì cũng sững sờ. ͏ ͏ ͏
Ngược lại không có người nào để ý vì sao những cá này lại bay được, dù sao cũng có một số loài cá Tứ giai có thể bay lượn. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, điều quan trọng hơn là, không phải ai cũng có tâm tư lớn như vậy. ͏ ͏ ͏
Mà Quỷ Tu làm chủ cũng rất kinh ngạc, chuyện này hoàn toàn vượt qua kế hoạch của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Trong kế hoạch có rất nhiều nguy hiểm, có rất nhiều chuyện không biết. ͏ ͏ ͏
Bọn họ cũng bày rất nhiều đối sách, ví dụ như nếu có người tu luyện đánh tới, có người ra mặt, vừa vặn gặp được tu sĩ cường đại ở chỗ này. ͏ ͏ ͏
Nhưng chỉ có đại quân Phi Thiên Ngư đánh tới là không có chuẩn bị. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa chuyện này có thể là do bọn họ đưa tới. ͏ ͏ ͏
Cho nên, có khâu nào sai rồi ư? ͏ ͏ ͏
Bọn họ không biết, chuyện bây giờ cần làm, chính là ổn định, ít nhất phải phòng thủ. ͏ ͏ ͏
Nếu không, không bị cá voi ăn cũng bị những con cá lớn này tru diệt hầu như không còn. ͏ ͏ ͏
Quỷ Tu lập tức phân phó nói: ͏ ͏ ͏
- Mở trận pháp ra ngăn địch. ͏ ͏ ͏
Lúc này trận pháp trên bờ Thất Tình Hải trực tiếp sáng lên, những trận pháp này tạo thành khiên phòng ngự to lớn, bao phủ trọn bờ Thất Tình Hải lại. ͏ ͏ ͏
Nhưng những con Phi Thiên Ngư đó căn bản không quan tâm tới phòng ngự, bọn chúng chỉ có một tia ý thức xông lên. ͏ ͏ ͏
Hoặc là vọt vào, hoặc là đấm chết ở trước phòng ngự. ͏ ͏ ͏
Mà một khi tử vong, thân thể bọn chúng sẽ rơi vào trong nước, lúc này sẽ có vô số Phi Thiên Ngư ở trong nước cắn nuốt. ͏ ͏ ͏
Tình cảnh này khiến mọi người hoảng sợ. ͏ ͏ ͏
Dưới sự công kích điên cuồng, luôn cảm giác phòng ngự không giữ vững được bao lâu. ͏ ͏ ͏
Lúc này người chủ trì Lục giai đi ra, hắn trực tiếp triển khai tu vi Lục giai, nói: ͏ ͏ ͏
- Các vị đạo hữu không cần lo lắng, trận pháp này có thể chống đỡ Lục giai đỉnh phong toàn lực công kích. Do chúng ta trả giá thật lớn xây dựng, số lượng những con cá này có nhiều hơn nữa, cũng không đủ công phá. ͏ ͏ ͏
Cảm nhận được tu vi đối phương, rất nhiều người đều lựa chọn tin tưởng, dù sao, không tin cũng không được. ͏ ͏ ͏
Lục giai chính là mạnh nhất ở đây. ͏ ͏ ͏
Tứ giai dám nói phải trái với Lục giai sao? ͏ ͏ ͏
Đừng gây chuyện. ͏ ͏ ͏
An Khê vẫn ngồi ở vị trí lúc trước, tâm thần cô ta vốn có chút không tập trung, bây giờ thấy Phi Thiên Ngư thì càng thêm bất an. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối sợ sao? ͏ ͏ ͏
Quả thật Cố Kiếm Sinh rất tò mò, hắn thấy, tu vi An Khê chắc chắn không chỉ là Lục giai, coi như không phải Thất giai cũng là Lục giai đỉnh phong. ͏ ͏ ͏
Người như vậy, sẽ sợ những con Phi Thiên Ngư này sao? ͏ ͏ ͏
Những con cá này mạnh hơn nữa cũng không mạnh đến đâu. ͏ ͏ ͏
Cho nên hắn rất tò mò, hiếu kỳ có phải mình cảm giác sai rồi hay không. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Cố Kiếm Sinh hỏi, An Khê liền nhìn hắn: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ngươi quá tự cho là đúng. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không lên tiếng, hắn chỉ hỏi một chút mà thôi, không có được câu trả lời, cũng không phải rất để ý. ͏ ͏ ͏
Hắn để ý Tiểu Lê trong ngực hơn. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc này, An Khê lại lên tiếng một lần nữa: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, tại sao ngươi cho rằng ta sợ chứ? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm ngạc nhiên, ngay sau đó nói thật: ͏ ͏ ͏
- Thời điểm Tiểu Lê sợ chuột, cũng giống như tiền bối, nhìn chằm chằm về phía trước, trong mắt lộ ra từng tia cảnh giác, cùng với xung động tùy thời chạy trốn. ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn về phía Cố Kiếm Sinh, vẻ mặt không có chút biến hóa nào, nhưng lạnh lùng lên tiếng: ͏ ͏ ͏
- Không nên so sánh ta với hồ ly của ngươi, nếu không hồ ly của ngươi có thể sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cúi đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Vãn bối biết rồi, nhưng tiền bối có thể cho biết, tiền bối đang lo lắng cái gì hay không? ͏ ͏ ͏
An Khê đã thực sự sợ hãi, dù sao cô ta cũng chưa từng phản bác qua. ͏ ͏ ͏
Vừa rồi cô ta chỉ nói không được so sánh cô ta với Tiểu Lê, chứ không phủ nhận cô ta sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh có thể hiểu điểm này. ͏ ͏ ͏
Mà An Khê cũng không có ý định phản bác, cô ta nhìn về phía trước nói: ͏ ͏ ͏
- Ngay từ đầu ta đã biết người kia ở đây, nhưng mà không nghĩ tới hắn cũng thoát khốn, trên lý thuyết hắn hẳn là cần một ít thời gian. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối nói hắn là ai? Còn lợi hại hơn ư? ͏ ͏ ͏
- Lợi hại? ͏ ͏ ͏
An Khê liếc mắt nhìn Cố Kiếm Sinh, sau đó lắc lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Đối với ta và ngươi mà nói, hắn không thể coi là lợi hại, mà là đáng sợ. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏