Chương 719: Vô Đề
Cố Kiếm Sinh cau mày, hắn từ giọng nói của An Khê hiểu được một ý. ͏ ͏ ͏
Đó chính là ở trong mắt người kia An Khê và hắn giống nhau. ͏ ͏ ͏
Sau đó Cố Kiếm Sinh mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy tiền bối không tính trốn sao? Lấy năng lực của tiền bối cũng có thể chạy đi chứ? ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn cá bay đầy trời, lại phát ra âm thanh một lần nữa, lần này giọng nói của cô ta hơi xúc động: ͏ ͏ ͏
- Vô dụng, ta với hắn căn bản không phải một cấp bậc. Bất kể trốn tới chỗ nào, đều sẽ bị hắn kêu gọi mà tới. ͏ ͏ ͏
An Khê bất đắc dĩ, nếu như đổi là một người khác mà nói, có lẽ cô ta không cần để ý tới. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng người này và cô ta có cùng nguồn gốc, căn bản không có cách cự tuyệt đối phương hiệu triệu. ͏ ͏ ͏
Cho nên bất kể không tình nguyện bao nhiêu, cô ta cũng chỉ có thể ngồi ở chỗ này chờ đợi người kia thoát khốn. ͏ ͏ ͏
An Khê có ý nghĩ của mình, cô ta không muốn làm việc liều lĩnh, bởi vì nơi này không đơn giản như cô ta tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Nhưng người kia thì khác, một khi hắn đi ra nhất định có hành động. ͏ ͏ ͏
Bây giờ An Khê chỉ có thể hy vọng lần này thuận lợi một chút. ͏ ͏ ͏
Không để ý tới Cố Kiếm Sinh, An Khê ngồi tại chỗ kinh ngạc nhìn Thất Tình Hải. ͏ ͏ ͏
Mà Cố Kiếm Sinh cũng không có hỏi thêm cái gì nữa, lấy năng lực của hắn không đủ để chạy khỏi nơi này, bây giờ có thể làm cũng chỉ có thể xem tình thế. ͏ ͏ ͏
Thời gian trôi qua không lâu, nhưng khiến cho người trên bờ biển Thất Tình Hải tuyệt vọng là, Phi Thiên Ngư công kích phòng ngự trận càng ngày càng mạnh. ͏ ͏ ͏
Nếu như tiếp tục như vậy, không bao lâu nữa, phòng ngự trận có thể tan vỡ sụp đổ. ͏ ͏ ͏
Chờ đến lúc đó, bọn họ sẽ phải đối mặt với Phi Thiên Ngư. ͏ ͏ ͏
Lấy thực lực cùng với số lượng hiện tại của Phi Thiên Ngư, toàn bộ người trên bờ biển Thất Tình Hải cộng lại, cũng không nhất định tự vệ được. ͏ ͏ ͏
Chớ nói chi bờ biển Thất Tình Hải còn có một nửa người ở trạng thái hỗn loạn vô ý thức. ͏ ͏ ͏
- Này, suy nghĩ biện pháp đi, tiếp tục như vậy nữa chúng ta sẽ phải chết ở chỗ này mất. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có người trên bờ biển nói. ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi còn có thể liên lạc ra bên ngoài, bây giờ đã không liên lạc được. Không gian nơi này đã bị phong bế, cầu cứu cũng không cách nào cầu cứu, chúng ta còn có thể làm gì? ͏ ͏ ͏
Lúc này tất cả mọi người đều nhìn về phía người chủ trì kia, dù sao hắn cũng có tu vi Lục giai, có lẽ còn biện pháp khác. ͏ ͏ ͏
Người chủ trì kia chỉ có thể bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như một mình ta rời đi mà nói, có lẽ còn có thể thử một chút, nhưng ta không thể một mình rời đi. Cho nên để mọi người an toàn, ta sẽ mở trung tâm năng lượng của trận pháp ra. Lấy thực lực của chúng ta, bổ sung năng lượng cho trận pháp mà nói, có lẽ còn có thể chống đỡ lâu một chút. ͏ ͏ ͏
Thật ra thì những người khác rất không cam lòng, rõ ràng lần này chính là cãm bẫy của phe chủ sự. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngay cả như vậy, bọn họ cũng không thể nói cái gì, bây giờ không có thời gian dư thừa cho bọn họ lựa chọn. ͏ ͏ ͏
Hiện tại bọn họ có thể làm là chống đỡ trận pháp phòng ngự, sau đó chờ cơ hội, hoặc có lẽ là đi một bước tính một bước. ͏ ͏ ͏
Bởi vì không ai biết phía sau sẽ xảy ra chuyện gì, rất có thể bọn họ sẽ trực tiếp chết ở chỗ này, cũng có thể sẽ chờ đến lúc có người tới cứu viện. ͏ ͏ ͏
Tóm lại có thể sống một lúc thì một lúc, có thể chống đỡ một giây thì một giây. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với chuyện bên ngoài, Giang Tả hoàn toàn không biết. ͏ ͏ ͏
Hiện tại hắn đang một mực hấp thu năng lượng Thất Tình Lục Dục Thạch. ͏ ͏ ͏
Thời gian trôi qua cũng không nhiều, có lẽ hiện tại hắn đã là 2.7 viên mãn. ͏ ͏ ͏
Tiên Thiên Nhị Khí cùng với Chiến Linh Bia trên người Giang Tả, đang không ngừng vận chuyển. ͏ ͏ ͏
Mỗi một lần vận chuyển đều có vô số năng lượng bị hấp thu, khí tức trên người Giang Tả cũng nâng cao một bước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhắm mắt dẫn dắt Tiên Thiên Nhị Khí, hắn cảm giác đã không sai biệt lắm, hẳn là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, ngay tại thời điểm hắn suy nghĩ, hắn cũng có cảm giác, đó là một loại cảm giác quen thuộc. ͏ ͏ ͏
Là chỉ dẫn tới từ Thiên kiếp. ͏ ͏ ͏
Mà ngay tại lúc này, Tiên Thiên Nhị Khí cùng với Chiến Linh Bia trên người Giang Tả đột nhiên dừng lại. ͏ ͏ ͏
Tất cả đều đã đủ, đã không thể hấp thu thêm năng lượng nữa, nếu như tiếp tục nữa mà nói, trong phút chốc Thiên kiếp sẽ hạ xuống. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả mở mắt, nhìn về phía người phụ nữ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó ném Thất Tình Lục Dục Thạch cho cô ta, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Cô biết vị trí phong ấn Phi Ngư đó sao? ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ ngẩn người một chút, cô ta không biết lời này của Giang Tả là ý gì, nhưng vẫn gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Biết, nơi đó cách chỗ này không xa. Nhưng nó không ở bên trong lồng giam dưới biển sâu, mà là ở phía dưới lồng giam, có điều tôi có thể liên thông với nơi đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Dẫn tôi đi qua xem một chút. ͏ ͏ ͏
- Nó rất nguy hiểm, so với ngươi nghĩ còn nguy hiểm hơn, nếu như tôi và con gái của tôi đi mà nói tạm thời không thành vấn đề, nhưng tu vi cậu quá thấp, rất có thể sẽ có nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ cảnh cáo Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nguy hiểm hay không nguy hiểm tự nhiên Giang Tả biết, nhưng mà hắn cũng không muốn giải thích: ͏ ͏ ͏
- Dẫn đường đi. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ cau mày: ͏ ͏ ͏
- Nếu như cậu có nguy hiểm gì, tôi sẽ mang cậu ra ngoài trước tiên, cậu không thể chết ở bên trong được, cậu còn chưa dẫn con gái tôi đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lười giải thích hoặc là so đo với cô ta, chỉ gật đầu một cái. ͏ ͏ ͏
Lúc này người phụ nữ mới đi về phía trước: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, nếu như mất dấu ở trong không gian, sẽ rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn không nói gì, mà an tĩnh đi theo. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Giang Tả liền thấy người phụ nữ đó bắt đầu bước ra bộ pháp đặc thù, mỗi khi giẫm một bước không gian sẽ xuất hiện rung động. ͏ ͏ ͏
Loại cảm giác này giống như đang đi sâu vào một cái không gian vậy. ͏ ͏ ͏
Đây là đang tách rời không gian, nếu như Giang Tả có năng lực không gian mà nói, hắn cũng giẫm đi vào. ͏ ͏ ͏
Bất kể nơi này huyền diệu thế nào, hắn cũng có biện pháp. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc là bây giờ hắn không có năng lực không gian. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu ở lại bên trong lồng giam, người phụ nữ đó không muốn để cho Tiểu Dã Miêu tiếp xúc người trong phong ấn. ͏ ͏ ͏
Có lẽ đây là một loại bảo vệ, Giang Tả đối với chuyện này cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả đã cảm giác được, một cỗ khí tức khổng lồ khiến cho tu sĩ bình thường run rẩy. ͏ ͏ ͏
Coi như bị phong ấn, cỗ hơi thở này cũng đủ để cho người chùn bước. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏