Chương 739: Vô Đề
Mà sau khi Giang Tả rời đi không bao lâu, đám người Cố Kiếm Sinh cũng trở lại. ͏ ͏ ͏
An Khê muốn tới nơi này thu hồi Thuỷ Linh, cô ta không có ý định âm thầm thị uy với hậu thủ nữa. ͏ ͏ ͏
Bây giờ cô ta muốn ẩn núp một đoạn thời gian. ͏ ͏ ͏
Ít nhất sẽ không ra ngoài gây chuyện. ͏ ͏ ͏
Song khi bọn họ đi tới gian hàng, Cố Kiếm Sinh liền ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
An Khê đi theo sau, thấy Cố Kiếm Sinh sửng sốt, không khỏi hỏi: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ngươi thất thần gì vậy? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh quay đầu nhìn về phía An Khê, nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối tự tới xem một chút đi. ͏ ͏ ͏
An Khê cau mày, chẳng qua là trong nháy mắt cô ta thấy Thuỷ Linh, con ngươi lập tức co rụt lại. ͏ ͏ ͏
Thuỷ Linh chết, hơn nữa còn trực tiếp hóa thành một vũng nước. ͏ ͏ ͏
Đây là bị giết chết hoàn toàn, hơn nữa chỉ nhẹ nhàng một cái. ͏ ͏ ͏
Hắn đang cảnh cáo ta sao? ͏ ͏ ͏
Nhất định là hắn đang cảnh cáo ta. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn nói cho ta biết, hắn có thể giết ta. ͏ ͏ ͏
An Khê lui về phía sau theo bản năng. ͏ ͏ ͏
Cô ta có chút sợ hãi, trên lý thuyết cô ta không nên sợ hãi như vậy, hẳn là nên cảnh giác, sau đó nghĩ biện pháp, dù sao đối phương cũng không có trực tiếp tìm tới cô ta. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà qua Thẩm Phán Thiên Phạt vừa rồi, cô ta bị hù dọa. ͏ ͏ ͏
Nhất là khi nghe được tiếng kêu thảm thiết của con cá kia. ͏ ͏ ͏
Con cá kia đáng sợ như nào, nhưng cuối cùng nó vẫn phải cầu xin tha thứ, nó sợ hãi, nó bị tổn thương. ͏ ͏ ͏
Chuyện này làm cho tâm lý An Khê có một tầng bóng tối. ͏ ͏ ͏
Bây giờ lại thấy Thuỷ Linh của mình bị giết hết, cô ta lập tức nghĩ đến kết quả của con cá kia. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt An Khê trở thành chim sợ ná. ͏ ͏ ͏
Cho nên cô ta mới trở nên mất phong độ như vậy. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê, sau đó lại đưa Tiểu Lê ra một lần nữa. ͏ ͏ ͏
Tiểu Lê: "? ? ?" ͏ ͏ ͏
Bây giờ Tiểu Lê đã tỉnh, chỉ có chút mơ hồ. ͏ ͏ ͏
Mà chủ nhân nó đang làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Đây không phải là đưa dê vào miệng cọp sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng An Khê lại lạnh lẽo nói: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, chú ý hành động của ngươi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không để ý, thu hồi Tiểu Lê. ͏ ͏ ͏
Tiểu Lê cũng thở phào, nó cảm giác mình phải bỏ nhà ra đi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ cũng sắp đến bờ Thất Tình Hải, cô không quá quan tâm tin tức vừa rồi. ͏ ͏ ͏
Sư tỷ cô tự biết suy tính, thiếu mình cô cũng là thiếu, nhiều người thêm một cái cũng không nhiều. ͏ ͏ ͏
Bây giờ chuyện cô quan tâm nhất là Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Bởi vì sau khi bay trở về, cô phát hiện nơi này có rất nhiều thi thể Phi Thiên Ngư. ͏ ͏ ͏
Có lẽ Giang Tả đã lừa dối cô. ͏ ͏ ͏
Làm sao nơi này có thể không xảy ra chuyện chứ. ͏ ͏ ͏
Bây giờ Hỗn Độn đã trở về, Tô Kỳ chỉ có thể tự ngự kiếm, nhưng tốc độ của cô ấy nhanh không, bởi vì bị thương nếu đi quá nhanh vết thương sẽ vỡ ra. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó bị thấy, khẳng định sẽ lo lắng. ͏ ͏ ͏
Ngay tại thời điểm Tô Kỳ sốt sắng, đột nhiên cô sững sờ. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy một người ở vùng biển phía trước, người này bước chầm chậm ở trên biển. ͏ ͏ ͏
Mỗi lần người này nhấc chân đạp xuống, trên biển sẽ xuất hiện một khối băng, khối băng này nâng đỡ hắn, để cho hắn không đến nổi rơi vào trong biển. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt thấy hắn, Tô Kỳ liền cười. ͏ ͏ ͏
Sau đó không kịp chờ đợi muốn bay đến bên người kia thật nhanh, ôm chặt hắn. ͏ ͏ ͏
Đúng, người này chính là Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả cũng thấy Tô Kỳ, nhưng không có vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Trên người Tô Kỳ không ít vết máu, ͏ ͏ ͏
Thương thế chưa khép lại, trên mặt vẫn còn sẹo. ͏ ͏ ͏
Nhưng thấy Tô Kỳ vui vẻ từ không trung nhảy xuống, Giang Tả cũng không để ý quá nhiều. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mở hai tay ra, trực tiếp nhảy xuống chính là muốn để cho Giang Tả ôm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nói gì, người này còn nhớ hắn là người bình thường hay không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả để cho Thủy Nguyên tố tiểu muội làm ra một khối băng lớn. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo Tô Kỳ liền rơi vào trên người Giang Tả, cô dùng hai tay ôm cổ Giang Tả, sau đó thân thể đụng vào. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả lui lại mấy bước, sau đó ngã lên trên khối băng, không phải là hắn giả bộ, mà bây giờ hắn quả thật có chút suy yếu. ͏ ͏ ͏
Mặc dù ngã xuống, nhưng Tô Kỳ không để ý chút nào, cô cười nói: ͏ ͏ ͏
- Có đau hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không đau. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Em cũng không đau, em còn có khiên thịt. ͏ ͏ ͏
Vừa nói liền nằm ở trên người Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà một lát sau cô liền đứng lên nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này nhiều cá như vậy, có phải gặp phải nguy hiểm hay không? Còn nữa, quần áo, giầy và bao tay anh cũng đổi, anh còn nói anh không việc gì, khẳng định anh đã làm gì đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, sau đó ôm Tô Kỳ vào trong ngực. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng sờ vết thương trên người Tô Kỳ nhu hòa nói: ͏ ͏ ͏
- Có đau hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ôm Giang Tả, cà cà quần áo Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đau, rất đau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, chi ôm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Mặt đã bị thương, có phải anh chê em bị huỷ dung hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức đẩy Giang Tả ra, sau đó chu mỏ nhìn Giang Tả, cô không vui. ͏ ͏ ͏
Giang Tả sờ mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, sau này đừng để bị thương, đừng chạy quá xa, cách anh gần một chút. ͏ ͏ ͏
- Vậy anh có ngại hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cảm giác rất oan ức. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không ngại. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ mới ôm Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Không cho phép chê em, cũng không được nói em xấu xí. Người khác có thể nói, nhưng anh không thể nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nói gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng không có bất kỳ phản bác nào. ͏ ͏ ͏
Sau đó không lâu, Tô Kỳ và Giang Tả liền đi về phía bờ Thất Tình Hải. ͏ ͏ ͏
Lần này dùng biện pháp của Giang Tả trở về. ͏ ͏ ͏
Chỉ là thả thêm vài khối băng mà thôi. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏