Chương 740: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 740: Vô Đề

Tô Kỳ nhìn khối băng hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Cái này là Thủy Nguyên tố tiểu muội sao? Làm sao anh biết bọn nó là tiểu muội? Ngộ nhỡ cũng là tiểu đệ thì sao? ͏ ͏ ͏

Làm sao Giang Tả có thể biết, chẳng qua là cảm thấy Thủy Nguyên tố là con gái mà thôi. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Nguyên tố vốn cũng không có giới tính. ͏ ͏ ͏

Tùy tiện gọi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả giơ tay chỉ lên trán Tô Kỳ, tiếp theo một đạo tiểu lôi đánh lên trán cô. ͏ ͏ ͏

- Á, đau. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Bắt đầu bạo hành gia đình sao? Mà đó là cái gì? Giống như sét vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đưa tay ra, một đoàn lôi diện ngưng tụ trong tay hắn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kinh ngạc nhìn, thật là khó tin. ͏ ͏ ͏

- Lôi Nguyên tố tiểu đệ, trước đây không lâu theo chân chúng nó đánh một trận, mới thu được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cười nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắp bắp nói: ͏ ͏ ͏

- Tam, Tam Nguyên tố Ma Pháp Sư? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Lợi hại không? ͏ ͏ ͏

- Lợi hại, lợi hại, quá lợi hại. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hưng phấn trực tiếp ôm lấy Giang Tả, bởi vì Thủy Nguyên tố tiểu muội chỉ ngưng tụ một khối băng nhỏ, nên bọn họ mất thăng bằng, trực tiếp rơi vào trong nước. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Điện thoại di động trên người. ͏ ͏ ͏

Lại hỏng rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả và Tô Kỳ từ trong nước đi ra. ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả đầy âm trầm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn không trung nói: ͏ ͏ ͏

- Oa, hôm nay mặt trời thật lớn. ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Mặt trời đã lặn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Trên biển, ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ che chắn thật kỹ, sau đó thay quần áo. ͏ ͏ ͏

Tự nhiên Giang Tả dùng Hỏa Nguyên tố sưởi ấm, Hoả Nguyên tố vì đại ca sấy quần áo thì đặc biệt vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ bị vải che lại nói: ͏ ͏ ͏

- Tại sao lúc trở về không thay? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Dù sao cũng không có lợi gì, đương nhiên là về trước rồi~, ngộ nhỡ anh mất hứng thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ thu vải lại, thuận tiện lắc cái vòng: ͏ ͏ ͏

- Keng keng keng keng mau nhìn, đẹp không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mặc quần dài ưu nhã, ống tay áo màu trắng, cộng thêm tóc dài sõa ngang vai. ͏ ͏ ͏

Thật ra thì quần áo mà, cũng là hình dáng kia, thế nhưng Tô Kỳ lớn lên xinh đẹp. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đẹp. ͏ ͏ ͏

Hiện tại Tô Kỳ quay lưng về phía Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Vậy giúp em buộc tóc nhanh lên, sau đó trở về đi ăn, đói chết mất. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi ra phía sau Tô Kỳ sau đó cởi dây cột tóc xuống. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà thời điểm giúp Tô Kỳ vuốt tóc, lại phát hiện gáy cô cũng bị thương. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cau mày, bẻ thấp cổ áo theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Sau đó thấy có thật nhiều vết sẹo. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhướng mày một cái. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà không chờ Giang Tả làm gì, Tô Kỳ đã tựa vào trên người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Bị thương ngoài da thôi..., với lại ở bên ngoài không tiện, trở về sẽ cho anh nhìn đủ, à, sau khi đi ngủ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, vì hắn cũng không có bảo vệ tốt cho Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Dây cột tóc hộ mệnh, cũng chỉ là hộ mệnh, không thể khiến cho Tô Kỳ miễn tổn thương. ͏ ͏ ͏

Mãi không nghe thấy Giang Tả nói chuyện, Tô Kỳ liền quay lại nũng nịu nói: ͏ ͏ ͏

- Đừng tức giận, vết sẹo rồi cũng sẽ tốt thôi, nhất định sẽ khôi phục hoàn hảo, khẳng định cảm giác cực kỳ tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi chút bất đắc dĩ, hắn nhớ, lúc trước Tô Kỳ một mực đi công tác, cũng an ủi hắn như vậy. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hắn càng ngày càng không nghe lọt. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng mới biến thành kết quả ly dị. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ cúi đầu ngượng ngùng nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy, em thua thiệt một chút, đêm nay, đêm nay cùng với anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đến cùng là ai thua thiệt chứ? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà đột nhiên Giang Tả lại nhớ tới. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhớ, lần đầu tiên Tô Kỳ cùng với hắn, cũng chính là như vậy. ͏ ͏ ͏

Quả thật khi đó Tô Kỳ rất thua thiệt. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả xoay Tô Kỳ qua chỗ khác, nói: ͏ ͏ ͏

- Buộc tóc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười, không nói gì, ngoan ngoãn để cho Giang Tả buộc tóc. ͏ ͏ ͏

Giang Tả buộc tóc, cảm thấy hay là nên đi học một vài kiểu buộc tóc đẹp, mãi mãi một kiểu cũng không hay. ͏ ͏ ͏

- Đau không? ͏ ͏ ͏

Thời điểm Giang Tả buộc tóc lại hỏi. ͏ ͏ ͏

Không đau nhất định là giả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏

- Đau lắm, nhưng có anh sẽ không đau, nếu không sẽ rất đau. ͏ ͏ ͏

- Nhớ không được khom người. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Tại sao? ͏ ͏ ͏

Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Anh sợ nước trong đầu em sẽ chảy ra. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt sắc mặt Tô Kỳ cứng lại, sau đó không chút do dự xoay người cắn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng hai người lại rơi vào trong nước. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏