Chương 743: Vô Đề
Nguyệt Tịch vui vẻ cười, vốn còn muốn trêu đùa tiểu tỷ tỷ, nhưng mà lúc này Kiếm Thập Tam lại từ trên trời hạ xuống. ͏ ͏ ͏
Thấy Kiếm Thập Tam, Nguyệt Tịch sẽ không gây chuyện nữa. Mà nghiêm túc nhìn Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Kiếm Thập Tam đi xuống, Nguyệt Tịch liền mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Trễ như vậy rồi, sao sư huynh không về nghỉ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh có chuyện gì sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam mới đưa tay ra, trong tay hắn có một con cá voi nho nhỏ. ͏ ͏ ͏
Cá voi bơi trên tay Kiếm Thập Tam, tận lực biểu hiện mình vô hại, đáng thương. ͏ ͏ ͏
Nhân loại bên ngoài thật đáng sợ. Vẫn là tiểu chủ nhân của nó tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Con cá này cũng không tệ lắm. Có thể, có thể đưa, đưa cho sư muội. Hơn, hơn nữa, còn, còn có thể đi theo bồi luyện với Tiểu Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ nhìn Kiếm Thập Tam đặc biệt khó chịu: ͏ ͏ ͏
- Ta nhớ lúc trước ngươi không có cà lăm như thế, tại sao đột nhiên lại cà lăm rồi? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn con cá nhỏ kia. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Kiếm Thập Tam lấy nó ra, bà đã biết sư huynh muốn đưa cho mình. ͏ ͏ ͏
Nhưng bà không muốn nói thay Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Bởi vì bà muốn nghe hết. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch đưa tay ra, lúc này cá nhỏ vô cùng tự giác bay đến trên tay Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
May quá, đổi chủ rồi. ͏ ͏ ͏
Tên nhân loại này hơi kém, phải tìm cơ hội giết chết, sau đó chạy trốn. ͏ ͏ ͏
Lúc cá nhỏ bay lên tay Nguyệt Tịch, nó đột nhiên cảm giác được một cỗ kiếm ý vô biên. Nó lập tức nhớ tới lúc trước bị sợ hãi khống chế. ͏ ͏ ͏
Vừa nhìn, liền thấy trên tay cô gái này cũng mang theo đồ vật của người kia. ͏ ͏ ͏
Xong, không thể trốn. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn cá nhỏ, cái này coi như lần đầu tiên sư huynh tặng đồ vật cho bà sao? ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ vòng tay với đạo châu lần trước ra. ͏ ͏ ͏
Mặc dù cảm giác con cá nhỏ này có chút hỗn loạn, nhưng Nguyệt Tịch cũng không để ý. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch suy nghĩ một chút rồi nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Vậy trở về muội cũng chuẩn bị đồ vật tặng cho sư huynh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam sửng sốt, ngay sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, không cần. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Có lúc sư huynh thật sự khiến cho bà không biết nói gì. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế Kiếm Thập Tam chỉ không muốn gây phiền phức cho Nguyệt Tịch mà thôi, hơn nữa hắn tặng đồ cho Nguyệt Tịch, cũng không phải là muốn Nguyệt Tịch phải tặng lại hắn. ͏ ͏ ͏
Hắn chỉ nghĩ đơn giản là muốn tặng. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Con cá này, có, có chút nguy hiểm. Huynh, huynh đã, lưu, lưu lại kiếm ý ở trên người nó. Một khi có dị động, sẽ, sẽ lập tức chém chết nó trong nháy mắt. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không biết nói gì nữa, nói như vậy, người khác sẽ dám nhận sao. ͏ ͏ ͏
Tại sao sư huynh lại ngốc như vậy chứ. ͏ ͏ ͏
Nhưng dù sao Nguyệt Tịch cũng không để ý. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không ngại, con cá kia lại vô cùng để ý. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, nó không thể trốn? Trốn sẽ chết? ͏ ͏ ͏
Đi theo những người này còn không bằng đi theo tiểu chủ nhân của nó. ͏ ͏ ͏
Ít nhất tiểu chủ nhân sẽ không giết nó. ͏ ͏ ͏
Đi ra ngoài mới biết trong nhà tốt bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Ngày thứ hai. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn trần nhà, hắn cảm giác gần đây mình không thoải mái, là thân thể của hắn có vấn đề sao. ͏ ͏ ͏
Nhưng đây là tạm thời. ͏ ͏ ͏
Thực sự là tạm thời, lần này thương thế quá nặng, cho dù có Tố Tạo Đan, cũng không dễ dàng khôi phục nguyên khí như vậy. ͏ ͏ ͏
Thân thể của hắn suy yếu, nhưng không giống như Tô Kỳ tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Tối hôm qua Tô Kỳ bỏ qua cho hắn, có điều cái này so với không buông tha còn khó chịu hơn. ͏ ͏ ͏
Còn an ủi hắn, không có việc gì, nhất định sẽ có biện pháp giải quyết. ͏ ͏ ͏
Sau đó để cho hắn tạm thời không chơi đùa Ma Pháp, nói rất có thể là do ma pháp đưa tới. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác cả cuộc sống đều đen tối. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ tỉnh lại, cô nhìn Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Không nên suy nghĩ bậy bạ, chúng ta trở về Thánh Địa để sư phụ nhìn xem Ma Pháp có vấn đề hay không. Sư phụ không nhìn ra, thì để cho sư bá nhìn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Y học phát triển như vậy, khẳng định không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói đâu ra đấy. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả nhìn thế nào cũng thấy cô ấy đang nín cười. ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt không cảm xúc nhìn cô. ͏ ͏ ͏
Bị Giang Tả nhìn lâu, Tô Kỳ cảm giác mình không nhịn được. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng cười nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi được rồi, đừng không vui, cũng không phải là chuyện gì lớn. Em cũng cảm thấy thân thể anh hơi yếu, nếu không sẽ không bỏ qua cho anh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có bất kỳ biểu tình gì. ͏ ͏ ͏
- Anh chính là như vậy, bỏ qua cho anh, anh còn không vui, được rồi được rồi, khẳng định ban ngày xảy ra rất nhiều chuyện đúng không? Để bà xã anh tới an ủi anh một chút. ͏ ͏ ͏
Vừa nói Tô Kỳ vừa chui đến chỗ kia của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏