Chương 744: Vô Đề
Buổi trưa Giang Tả với Tô Kỳ đi tìm chỗ ăn. ͏ ͏ ͏
Nơi này vừa mới xảy ra chuyện lớn như vậy, rất nhiều người đã bỏ chạy. ͏ ͏ ͏
Cũng may nơi ở và ăn uống cách khá xa, nên mọi người vẫn ở lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ăn mấy thứ linh tinh hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thật sự phải đi Thánh Địa sao? ͏ ͏ ͏
Còn chuyện buổi sáng cũng không nhắc lại. ͏ ͏ ͏
Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh. ͏ ͏ ͏
Ừ, chuyện cũ vẫn luôn nghĩ lại mà kinh. ͏ ͏ ͏
- Nhất định phải đi, Ma Pháp của anh quá kỳ quái, kỳ quái thì cũng thôi đi, chủ yếu là anh sẽ bị thương. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏
- Em cảm giác trên người anh dường như có vết tích bị sét đánh, đến cùng anh với Lôi Nguyên tố đánh nhau đến mức nào? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Lần sau mang em đi xem một chút được không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ véo thắt lưng Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên anh đánh rất lớn, anh làm em tức chết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bị đau, thế nhưng hắn không nói gì. ͏ ͏ ͏
Lần này hắn thật sự đánh rất lớn, nhưng hắn cũng không hối hận cái gì. ͏ ͏ ͏
Chờ đi, người bị Giang Tả hắn cho lên danh sách, trừ Cửu Tịch ra, không có một ai có thể sống. ͏ ͏ ͏
Chư thiên tiểu thế giới trong thiên hạ, trốn tới chỗ nào cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần hắn tới Thất giai, chuyện thứ nhất làm chính là giết Phi Ngư. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nhắc tới, hiệu quả Tử Uẩn Đan của hắn đã qua đi. ͏ ͏ ͏
Hy vọng có thể kiên trì đến khi rời Thánh Địa, như vậy sẽ không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Về phần thân thể, hai ngày là có thể hoàn toàn khôi phục. ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao, Cửu Tịch ngay cả hai ngày cũng không muốn nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
Có điều mấy ngày nữa cô ấy sẽ thật sự cần nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Giang Tả không có ý định lợi dụng Tử Uẩn Đan tu luyện Tử Khí Đông Lai, cho nên sẽ kiên trì lâu hơn một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả đột nhiên tủi thân nói: ͏ ͏ ͏
- Nguyên nhân không phải là vì em sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu một cái: ͏ ͏ ͏
- Ừ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói gì, trực tiếp tựa vào trong ngực Giang Tả. ͏ ͏ ͏
- Làm người bình thường không tốt sao? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nói gì: ͏ ͏ ͏
- Có nhiều lúc, em cũng không chắc chắn làm người bình thường mà, hơn nữa hiện tại anh còn là người bình thường đây này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có nói sai, bởi vì đủ loại nguyên nhân, dáng dấp hắn chính là người bình thường. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ coi hắn là người bình thường sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả có ý gì, Tô Kỳ đã biết, sau đó vùi đầu vào trong ngực Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Kỳ thực chuyện đó không có vấn đề gì, em có thể tìm được rất nhiều biện pháp hữu dụng không để lại di chứng về sau a a a... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Được rồi, im miệng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả che miệng Tô Kỳ lại, sau đó không chút cảm xúc nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đẩy tay Giang Tả ra, sau đó nhìn Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy chúng ta đi xem một chút đi, nếu không có vấn đề thì anh tiếp tục luyện Ma Pháp. Thế nhưng nói rồi, lần sau đừng đánh quá lớn, hơn nữa có vấn đề nhất định phải nói. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo Tô Kỳ lại lật mở cổ áo Giang Tả, ừ, quả thật pháp bảo hộ mệnh không sao. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cũng dễ mang theo. ͏ ͏ ͏
Như vậy cô sẽ yên tâm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu một cái. ͏ ͏ ͏
Bình thường hắn đánh cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
Giống như hôm qua vậy, thông thường không đánh. ͏ ͏ ͏
- Vậy chúng ta ăn xong thì trở về đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Điện thoại của anh bị hỏng rồi, nếu không mua một cái trước đã? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Nơi này không bán điện thoại, trở về Thánh Địa rồi mua, dù sao mấy ngày này cũng không dùng. Hay là tiểu cô nương nhà nào đang chờ điện thoại của anh? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không muốn nói lý với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Có hay không cô ấy cũng tự biết. ͏ ͏ ͏
- Nói đi mà, nói đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ăn mấy thứ linh tinh, nói: ͏ ͏ ͏
- Không có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏
- Nói có thì có chết sao. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Có hay không có làm như em không biết vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Biết cũng có thể hỏi nha, vui vẻ là được chứ sao. ͏ ͏ ͏
Được rồi, đối với hai người bọn họ mà nói đều rất bình thường. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏
------------