Chương 745: Vô Đề
Không bao lâu sau, bọn họ ăn xong dự định đi Thánh Địa, chỉ là thời điểm vừa đi đến cửa, đã có một số người nghênh đón. ͏ ͏ ͏
Trong đó có người nhìn người bên cạnh nói: ͏ ͏ ͏
- Thật mà, tôi đã tính toán qua lần nữa, nếu như khi đó tôi làm bộ rời đi, sau đó đánh bất ngờ, cô gái đó tuyệt đối bị tôi đánh một côn bất tỉnh. Hơn nữa tôi cảm giác tình hình cực kỳ tốt, bây giờ để cho tôi gặp lại cô ấy một lần nữa, tôi nhất định phải thử một chút. Thế nhưng lần này tôi sẽ ẩn núp một chút, không để bị phát hiện, gõ xong chạy. Bằng vào Ma Tu Mặc Ngôn tôi..., sở dĩ tôi nói như vậy, là vì gần đây tôi tu luyện gặp vấn đề, gần đây hỗn loạn ảnh hưởng trạng thái ác mộng của tôi. Thường xuyên nói mê sảng, ác mộng mà, mọi người đều hiểu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Ma Tu Mặc Ngôn làm bộ lơ đãng thấy người trước mặt, lập tức cười ha hả nói: ͏ ͏ ͏
- Ô kìa, lại gặp phải hai vị đại lão. Mời hai vị đi trước, tôi nhường đường cho các vị, cẩn thận ngưỡng cửa. ͏ ͏ ͏
Không sai, người này chính là Ma Tu Mặc Ngôn, những người khác dĩ nhiên là đám người Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng bọn họ lại có tâm ở một bên xem cuộc vui. ͏ ͏ ͏
Ma Tu Mặc Ngôn không biết ghi nhớ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả và Tô Kỳ không biết nói gì, Giang Tả vốn dự định đi, nhưng đột nhiên Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu không lần này cô ẩn giấu kỹ đi rồi gõ lại? Tôi bảo đảm không nhìn. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nghe được câu này liền động tâm. ͏ ͏ ͏
Sau đó nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Thật sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Thật, vì lý do công bình, tôi còn có thể ép tu vi ngang như cô. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn do dự, cô ấy sợ Phá Hiểu, nhưng người này không nhất định là Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Mọi người đều có tâm lý may mắn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Mặc Ngôn vẫn mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Không được trả thù. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Chắc chắn sẽ không. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy tôi liền thử một chút, lần này là cô yêu cầu, bị gõ cũng không liên quan đến tôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, khẳng định, cô cứ việc lên đi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không khách khí, trực tiếp mở ra không gian ác mộng, sau đó biến mất tại chỗ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thì đi tới một chỗ trống trải, để Ma Tu Mặc Ngôn hạ thủ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, nói như thế nào đây. ͏ ͏ ͏
Mặc dù biết Tô Kỳ rất lợi hại, nhưng vẫn lo lắng Tô Kỳ bị gõ. ͏ ͏ ͏
Hắn đang nghĩ không nên âm thầm ra tay, để cho Ma Tu Mặc Ngôn lộ ra sơ hở. ͏ ͏ ͏
Với hắn mà nói chuyện này rất đơn giản. ͏ ͏ ͏
Ngộ nhỡ Tô Kỳ thật sự bị gõ thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Nhất định Tô Kỳ sẽ đặc biệt đau lòng, vì mình bị làm mất mặt. ͏ ͏ ͏
Được rồi, nhìn bộ dáng kia của Tô Kỳ, Giang Tả cũng biết không có khả năng lắm. ͏ ͏ ͏
Dù sao đó cũng là một yêu nghiệt không tu luyện, không học tập pháp thuật, vẫn có thể thăng cấp, vẫn có thể thuần thục. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng so với hắn, vẫn còn kém xa, mười Tô Kỳ hiện tại cũng không phải là đối thủ của hắn. ͏ ͏ ͏
Nhị giai với Tam giai hoàn toàn khác nhau. ͏ ͏ ͏
Có trải qua Thiên Phạt tẩy lễ hay không cũng rất quan trọng. ͏ ͏ ͏
Nếu hắn không đủ mạnh, làm sao lại dẫn cái loại Thiên kiếp này xuống. ͏ ͏ ͏
Chỉ dựa vào "quen thuộc" với Thiên kiếp ư? ͏ ͏ ͏
Lúc này đám người Xích Huyết Đồng Tử cũng đang nhìn, thế nhưng bọn họ vẫn cẩn thận quan sát Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng người này rất có thể chính là Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử cũng đang lo lắng có cần đi lên nói một lời hay không. ͏ ͏ ͏
Nhưng cuối cùng vẫn bỏ đi. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây. ͏ ͏ ͏
Đầu hắn vẫn còn để trần đây này, ngộ nhỡ đối phương thật sự là Phá Hiểu và lão bà thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Rất nguy hiểm, rất nguy hiểm, hay là cứ ẩn núp đi. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên những người khác cũng có ý tưởng đi qua tiếp lời, nhưng đối phương đứng ở đó có một loại cảm giác cao ngạo. ͏ ͏ ͏
Giống như đang nói cho người khác biết, không nên tới gần hắn. ͏ ͏ ͏
Bọn họ phát hiện một chuyện, bất kể đối phương có phải là Phá Hiểu hay không, cũng rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này Tô Kỳ và Ma Tu Mặc Ngôn bên kia cũng xuất hiện tiến triển. ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt Tô Kỳ nhẹ nhõm đứng tại chỗ. ͏ ͏ ͏
Sau đó cái ghế xa xa đột nhiên động. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức quay đầu kiểm tra. ͏ ͏ ͏
Nhìn một cái, liền để cho tâm tư Giang Tả nhấc lên. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Tô Kỳ bị mắc lừa. ͏ ͏ ͏
Đúng, đó là kế sách của Ma Tu Mặc Ngôn, Ma Tu Mặc Ngôn cũng có đi học, biết cái gì gọi là giương đông kích tây. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Tô Kỳ quay đầu, Ma Tu Mặc Ngôn đã xuất hiện ngay tại phía sau cô, lúc này Mặc Ngôn cầm một vật tương tự gậy bóng chầy. Không chút do dự gõ về phía Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Đủ, thời gian tuyệt đối là đủ. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cảm thấy chỉ cần đối phương không dùng tới thực lực Tam giai, khẳng định bị cô ta gõ. ͏ ͏ ͏
Đây chính là uy nghiêm của Ma Tu Mặc Ngôn, run rẩy đi. ͏ ͏ ͏
Vào giờ khắc này Tô Kỳ cũng tỉnh ngộ lại, cô khiếp sợ nhìn về phía Mặc Ngôn, lúc này muốn phòng ngự căn bản không kịp. ͏ ͏ ͏
Ma Tu Mặc Ngôn thấy ánh mắt khiếp sợ của Tô Kỳ, rốt cuộc lộ ra nụ cười. ͏ ͏ ͏
Hôm nay chính là thời gian Ma Tu Mặc Ngôn cô cởi quần chúc mừng. ͏ ͏ ͏
Hô. ͏ ͏ ͏
Cây gậy trực tiếp hướng lên đầu Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả thực sự muốn ra tay. ͏ ͏ ͏
Tâm này chịu không nổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà thời điểm Mặc Ngôn cười, cây gậy sắp đụng phải Tô Kỳ, Tô Kỳ cũng đột nhiên cười. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏