Chương 748: Vô Đề
Thanh Liên giật mình, sau đó lập tức suy nghĩ.
Không nhắc tới Ly Uyên đảo, vì cô không tự mình tham dự.
Hỗn Độn bên kia cũng không nói.
Duy chỉ có Nguyền Rủa Chi Địa là có khả năng nhất, nếu như khi đó người kia không phong ấn lại Nguyền Rủa Chi Chủ, vậy Thiên Hằng Thất Mạch còn có thể an ổn sao? ͏ ͏ ͏
Còn Thất Tình đảo nữa, nơi đó càng đáng sợ hơn.
Bởi vì Thẩm Phán Thiên Phạt cũng phải hạ xuống.
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Ý sư tỷ nói, những thứ này đều do nam Thánh nữ dự khuyết làm sao?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có bất kỳ chứng cớ nào chứng minh mấy chuyện kia do một người làm, nhưng tám chín phần là như vậy. Không phải là một người thì là hai người, tóm lại không thể nào là một người được, vậy thì càng kinh khủng hơn.
Đúng vậy, đột nhiên xuất hiện một nhóm người đáng sợ như vậy, thì thật là khủng bố.
Hơn nữa tới tận bây giờ không lộ mặt.
Lúc này Tĩnh Nguyệt không nói gì, cô nhớ lại sự kiện mở đầu ở Thánh Địa kia.
Nam Thánh nữ dự khuyết, lấy một người chiến Ngân Giáp, hủy Vạn Diệp Tiên Linh.
Vì lẽ đó, mục đích của hắn cũng là không cho thiếu nữ đi ra cấm địa sao?
Có phải một khi đi ra, tất cả mọi chuyện đều do thiếu nữ trong cấm địa giải quyết hay không?
Tĩnh Nguyệt thở dài, làm Thánh nữ thật phiền phức, livestream vẫn tốt hơn.
Sau đó Tĩnh Nguyệt đứng dậy, đi ra ngoài.
Thanh Liên lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ sư tỷ, tỷ muốn đi đâu?
- Đi kiểm tra tài liệu lịch sử, nhìn xem thời kỳ viễn cổ có từng xảy ra đại chiến diệt thế gì không. Sau đó qua đây livestream, tỷ muốn an tĩnh livestream tài liệu lịch sử Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không quay đầu lại mở miệng nói.
Thanh Liên không biết nói gì, vì sao Thánh nữ sư tỷ lại thích phát trực tiếp như vậy chứ? ͏ ͏ ͏
...
Thời điểm mặt trời sắp xuống núi, Giang Tả và Tô Kỳ đi tới Xuyên Hà tiểu trấn.
Lần này Tô Kỳ mang theo Giang Tả bay đến Thánh Địa.
Có thể bay là tốt nhất.
Không cần quẹo trái quẹo phải, trực tiếp đi đến nơi cần đến.
- Chúng ta nhanh đi gặp sư tỷ, để cho tỷ ấy giật mình. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Tô Kỳ vui vẻ nói.
Giang Tả hiếu kỳ: ͏ ͏ ͏
- Giật mình? Em định làm gì?
Tô Kỳ vỗ ngực một cái nói: ͏ ͏ ͏
- Kiêu ngạo nói cho sư tỷ biết, tu vi sư muội chị ấy đã vượt chị ấy. Ha ha ha. Khẳng định sắc mặt sư tỷ sẽ rất đẹp mắt. Lúc trước em trở về, đều như vậy.
Mặt Giang Tả không biểu cảm, hắn mới tu luyện hai tháng.
Hai tháng Tam giai, hắn đã kiêu ngạo qua chưa?
Nhìn phương hướng Tô Kỳ bay, Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Đây là phương hướng đến chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ sao?
Giang Tả cảm thấy không giống, từ nhỏ Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt đã lớn lên cùng nhau, hẳn là cách không xa.
Nhưng phương hướng này hoàn toàn ngược lại.
Tô Kỳ chỉ mặt mình cười nói: ͏ ͏ ͏
- Nhìn xem, có thương tích, phải đi chuẩn bị đã.
Sau đó suy nghĩ một chút nói: ͏ ͏ ͏
- Thế nhưng em phát hiện, trên người em bị thương rất nhiều chỗ, anh ngược lại tốt hơn, mặc dù thân thể hơi yếu chút. Anh nói xem có phải anh có cái ý tưởng gì biến thái hay không? Oa, quả nhiên anh chê em xấu.
Giang Tả không cãi lý với Tô Kỳ, cô ấy đang cố tình gây sự.
Cứ để cô ấy tự gây chuyện đi.
Tiếp theo Tô Kỳ tiến tới bên cạnh Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải trên người em bị thương, sẽ có cái gì nhanh hay không... A a.
Tô Kỳ đánh vào tay Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Anh làm gì vậy a..em.
Giang Tả không để ý tới Tô Kỳ, mà nhìn về phía trước, ngây ngô nói: ͏ ͏ ͏
- Đâm vào.
- Hả? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không giải thích được.
Sau đó
Phanh một tiếng.
Phi kiếm của Tô Kỳ trực tiếp đâm vào bên trong tuyết.
Bọn họ cũng bay thẳng vào.
Tiếp theo tuyết bắt đầu lở.
Hai người bị tuyết lở bao phủ.
Lái xe xin nhìn đường, không nhìn mời dừng xe.
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..."
Thời điểm hai người Giang Tả khiến tuyết lở, trên trời vừa vặn có người bay qua.
Là La Ảnh.
La Ảnh nhìn hai người bị tuyết lở bao phủ phía dưới.
Cuối cùng lắc đầu, có ý định đưa tay ra giúp.
Hắn đến rất khiêm tốn, lúc đến, mới thông báo cho người Thánh Địa.
Sau khi được Thánh Địa cho phép,
Mới một mình đi vào.
Không phải là Thánh Địa không phái người ra tiếp đón, mà là La Ảnh cự tuyệt.
Hắn không thích quá nhiều người, nếu không phải vậy cũng sẽ không ẩn cư trên núi.
Rất nhanh, La Ảnh liền hạ xuống mặt tuyết.
Hắn vừa mới hạ xuống, định kéo hai người kia từ trong tuyết đọng ra ngoài.
Tuyết đọng phía trước lại trực tiếp nổ tung lên.
Tiếp theo chính là tiếng nói tức giận: ͏ ͏ ͏
- Giang Tả thối, lúc sắp đụng vào núi tuyết anh làm gì mà không nói? Tuyết rơi vào trong quần áo, rất lạnh đấy.
Lúc này Giang Tả vẫn còn ở trong tuyết, từ từ đi lên.
- Chính em không nhìn đường, còn trách anh? ͏ ͏ ͏
Mặt Giang Tả không biểu cảm nói.
Hắn không sợ chút tuyết lở này, có Thủy Nguyên tố tiểu muội và Hỏa Nguyên tố tiểu đệ, thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng khi Giang Tả vừa mới nhô đầu ra, Tô Kỳ liền dùng một tay đè chặt bả vai hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Anh cứ chôn ở bên trong đi, cho anh chết rét.
Giang Tả bất đắc dĩ, cuối cùng không động, dù sao cũng là tay Tô Kỳ đè lên.
Lúc này Tô Kỳ ngồi dưới đất. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏