Chương 749: Vô Đề
Tô Kỳ dùng một tay đè Giang Tả, một cái tay chuẩn bị quần áo, sau đó còn oán giận nói: ͏ ͏ ͏
- Trong quần áo có tuyết, hơn nữa em chỉ mặc một bộ, tuyết sẽ dễ dàng đi vào, sớm biết liền mặc nhiều một chút.
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Em có thể đứng lên nhảy nhảy hai cái, tuyết sẽ rơi ra.
Tô Kỳ hừ lạnh, không để ý Giang Tả.
Chồng cô cái gì không biết, lại có thể dùng chiêu thức đồng quy vu tận.
Ví dụ như lúc trước, không phải là cô chỉ cắt cái lưới thôi sao, chồng cô liền kéo điện áp cả nhà theo.
Cuối cùng còn không phải là đáng đánh.
La Ảnh ở một bên nhìn không biết nói gì, hoá ra là một cặp tình nhân.
Nếu đối phương không việc gì, hắn sẽ không lưu lại, loại đồ vật "cẩu lương" này hắn không ăn.
Hơn nữa ảnh hưởng tâm trạng người khác.
Người sáng suốt cũng nhìn ra được, quan hệ hai người kia rất tốt.
Rất thuần khiết.
Chẳng qua là khi La Ảnh dự định rời đi, đột nhiên Tô Kỳ kinh ngạc, ngay sau đó lập tức đứng lên, hướng về phía La Ảnh cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Là Thiên Cơ Nhất Mạch, La Ảnh tiền bối sao?
Tô Kỳ đứng lên, Giang Tả cũng thuận thế đứng lên, về phần La Ảnh ở đó, hắn đã sớm phát hiện.
Thấy đối phương không làm gì, Giang Tả cũng không lên tiếng, hơn nữa đối phương ẩn giấu mà đến, phát hiện cũng không tốt.
Nhưng mà Tô Kỳ lại phát hiện, yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt.
La Ảnh cũng rất kinh ngạc, hắn một mực che giấu.
Coi như xuất thủ cứu người hắn cũng không có ý định hiện thân, cứu xong rời đi.
Hơn nữa hắn ẩn giấu tương đối đặc thù, mặc dù không tính là rất lợi hại, nhưng Tam giai Tứ giai vẫn không thể nhìn thấu chứ?
Tại sao người này lại nhìn thấu?
Thánh Địa còn có người lợi hại như vậy?
Ngay sau đó hắn thấy Tô Kỳ chỉ có Tam giai, Tam giai đã ngự kiếm phi hành?
Đây không phải là đặc quyền của Kiếm Tu nhất mạch sao?
Nếu đã bị thấy, đối phương còn chào hỏi hắn, thì La Ảnh cũng chỉ có thể hiện thân nói: ͏ ͏ ͏
- Ừm.
Tô Kỳ lập tức cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Vãn bối Thánh Địa Cửu Tịch, xin ra mắt tiền bối.
Sau đó Tô Kỳ lại đưa tay bóp Giang Tả ở sau lưng, ý tứ rất rõ ràng, còn không bái kiến tiền bối.
Giang Tả cũng không nói gì, chỉ có thể chắp tay: ͏ ͏ ͏
- Xin ra mắt tiền bối.
Tô Kỳ lập tức giải thích: ͏ ͏ ͏
- Anh ấy là song tu đạo lữ của vãn bối, bởi vì không tiếp xúc Giới tu luyện, nên để cho tiền bối chê cười rồi.
La Ảnh không phải người quá để ý, nhưng đối phương không lễ phép là thật.
Sau đó La Ảnh tỉ mỉ quan sát Giang Tả, càng quan sát, La Ảnh càng cảm giác thế giới sắp sập. ͏ ͏ ͏
Không nhìn không biết, vừa nhìn liền bị dọa đái ra quần.
Đây chính là miêu tả chân thực của La Ảnh.
Lúc đầu hắn cũng không có cẩn thận quan sát hai người kia.
Vốn tưởng rằng đệ tử bình thường của Thánh Địa, cứu giúp một chút mà thôi. ͏ ͏ ͏
Cửu Tịch nhìn thấy hắn đã khiến cho hắn rất kinh ngạc.
Đến khi hắn thấy đạo lữ của Cửu Tịch, hắn liền phát hiện, Cửu Tịch có thể thấy hắn, đơn giản là hiếm có.
Từ đầu đến cuối Giang Tả không nhìn La Ảnh, thế nhưng lưng La Ảnh đã ướt.
Nhìn người này ở khoảng cách gần như vậy, khiến cho hắn có chút không thở nổi.
Đối phương giống như một ngọn núi lớn vô tận đè lên hắn.
Để cho hắn phải cúi đầu thần phục.
Chỉ có La Ảnh mới có thể cảm giác được.
Thấy La Ảnh không nói gì, Tô Kỳ có chút lo lắng, cô thận trọng nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối?
Lúc này La Ảnh mới phục hồi lại tinh thần, hắn lập tức khiêm tốn nói: ͏ ͏ ͏
- Không dám không dám, hai vị trước. . . Hai vị đạo. . . Hai vị tiểu hữu nói đùa, là tại hạ ảnh hưởng đến hai vị, hy vọng hai vị bỏ qua cho. Thánh Địa còn có việc, sẽ không quấy rầy hai vị tiểu hữu nữa.
Vừa nói La Ảnh vừa muốn rút lui.
Lúc này Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Hay là vãn bối mang La Ảnh tiền bối đi qua, vãn bối tương đối quen thuộc.
La Ảnh trực tiếp lảo đảo, lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Không, không, một mình ta nhanh hơn.
Vừa nói La Ảnh vừa bay đi, nhưng mà không quá xa, liền nghe được Cửu Tịch nói với người bên cạnh: ͏ ͏ ͏
- La Ảnh tiền bối dễ nói chuyện đến kỳ lạ, đúng rồi, đối phương chính là tiền bối Thiên Cơ Nhất Mạch, lần sau không nên để em nhắc nhở anh. Dù sao cũng không phải là đám người sư bá, đắc tội bọn họ cũng không hay, chúng ta ít trở về, cũng sẽ không gặp nhiều. Nhịn một chút ha.
Tô Kỳ lo lắng Giang Tả bị áp lực.
Giang Tả cũng thuận miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi.
La Ảnh thở dài, tình cờ sao?
Không, hắn không muốn gặp lại lần thứ hai.
Thế nhưng hắn đã hiểu, tại sao tất cả nguyên nhân đều chỉ hướng Thánh Địa.
Người này lại là con rể Thánh Địa.
Hơn nữa Cửu Tịch cũng không phải bình thường.
Lần này gặp Giang Tả, La Ảnh không biết là tốt hay xấu.
Bởi vì sau khi rời đi, hình như hắn thấy đối phương tựa như cười mà không phải cười liếc hắn một cái.
Hoàn toàn không đoán ra đối phương nghĩ gì, lại không dám nhìn một cái, ai... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏