Chương 750: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 750: Vô Đề

Giang Tả nhìn La Ảnh bay đi, cũng không nói gì.

Vừa rồi hắn thực sự bội phục La Ảnh, lại sợ thành như vậy.

Tận mắt thấy hắn là Tam giai, mà đối phương còn có thể mơ hồ nhận ra hắn nguy hiểm.

Thật là có mấy phần bản lĩnh.

Kiếp trước trở thành ngọn đèn chỉ đường cho cả giới tu luyện, âu cũng là chuyện đương nhiên.

Sau đó Giang Tả nhìn Tô Kỳ, nói như thế nào đây, thật vui vẻ.

Có Tô Kỳ ở đây, so với kiếp trước tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Nếu có thể thường ngày coi hắn là người bình thường thì càng tốt.

Hắn thật sự có chút chờ mong để cho Tô Kỳ mang thai.

Thế nhưng gắng gượng vượt qua trước mắt là được.

- Đi thôi, dẫn anh đi tắm, sau khi tắm xong bảo đảm da trắng đẹp đẽ, chúng ta đi đến ao tắm chuyên dành cho Thánh nữ dự khuyết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kéo Giang Tả cười nói.

Giang Tả mặt đầy khó hiểu, hắn cũng có thể đi sao?

Nhiều Thánh nữ, không tốt.

Đột nhiên Tô Kỳ dừng lại, sau đó nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải anh lại nghĩ đến chuyện gì không lành mạnh hay không?

Giang Tả lắc đầu, nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏

- Anh trừ nhớ em ra, cái gì cũng không nghĩ, nhiều lắm là tưởng tượng dáng vẻ em tắm, chắc là rất đẹp.

Tô Kỳ không tin Giang Tả.

Thế nhưng vẫn rất vui vẻ, sau đó kéo Giang Tả bay lên trời: ͏ ͏ ͏

- Anh đừng suy nghĩ nhiều, không có khả năng có ai khác. Chúng ta không đi Thánh nữ trì chân chính, chúng ta đi nhánh phụ, nơi đó có ao tắm độc lập, có thể cho chúng ta cùng ngâm. Chỉ cần đi ra, thương thế trên người của em sẽ khôi phục.

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm.

Tô Kỳ lại quay đầu nhìn về phía Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải hơi đáng tiếc hay không?

Giang Tả quay đầu Tô Kỳ sang chỗ khác nói: ͏ ͏ ͏

- Đáng tiếc? Đáng tiếc không có người khác sao?

Đột nhiên phi kiếm của Tô Kỳ dừng lại, sau đó hung hăng véo eo Giang Tả

Rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Là đáng tiếc trên người vợ anh bị thương, không bị thương, có thể không hứng thú hay không?

Mặt Giang Tả không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Nhìn anh giống như biến thái sao?

Ngay sau đó hắn sờ eo một cái, cảm giác rất đau, Tô Kỳ ra tay cũng nặng hơn rồi.

Vừa rồi hắn chỉ hỏi một chút mà thôi, cũng không phải là có cái loại ý tưởng này.

Tô Kỳ đồng ý, hắn còn không đồng ý đấy.

Hồng phấn khô lâu mà thôi.

Chỉ có người trước mắt này mới chính là người ở trong lòng, những người khác đều là hồng phấn khô lâu.

Giang Tả đưa tay sờ đầu Tô Kỳ theo bản năng: ͏ ͏ ͏

- Chỉ có em mới là người anh muốn nhìn.

- Biến thái. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói.

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"? ? ?"

Hắn biến thái chỗ nào? ͏ ͏ ͏

...

Kiếm Thập Tam từ trong Thánh Địa đi ra, lần này hắn đi đón La Ảnh.

Hắn biết cái tên La Ảnh này.

Tu vi La Ảnh không quá mạnh, nhưng hắn biết coi bói.

Nếu như để cho La Ảnh coi một quẻ, rất có thể sẽ giúp ngươi tránh thoát nguy cơ trí mạng, hoặc là giải quyết một ít vấn đề khó mà giải quyết.

Bắc Thiên Kiếm Khách chính là ví dụ.

Không có La Ảnh để cho hắn nuôi Tất Trúng Đản, làm sao hắn có thể học được Bắc Thiên Thất Kiếm.

Cho nên tu vi La Ảnh có khả năng kém Kiếm Thập Tam, nhưng hắn đáng giá được coi trọng.

Nhưng mà Kiếm Thập Tam vừa mới đi ra không bao lâu, đã thấy La Ảnh hốt hoảng hướng bên này mà tới.

La Ảnh là tu vi gì, có phải hốt hoảng hơi quá đáng hay không?

Rất nhanh Kiếm Thập Tam xuất hiện ở bên cạnh La Ảnh, La Ảnh ngạc nhiên, sau đó lập tức khôi phục lại.

- Kiếm đạo hữu, nghe đại danh đã lâu. ͏ ͏ ͏

La Ảnh rất hiền lành nói.

Kiếm Thập Tam nhìn La Ảnh, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu gặp phải chuyện ở Thánh Địa?

La Ảnh lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Một chút chuyện riêng, không có quan hệ gì với Thánh Địa.

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Nếu như có yêu cầu, đạo hữu cứ nói, tại hạ có thể góp một phần sức mỏng.

La Ảnh cám ơn, hỗ trợ là khẳng định không cần.

Không phải là hắn tìm chết sao.

Đối với chuyện Giang Tả, La Ảnh không định nói gì.

Loại chuyện can thiệp sinh hoạt đối phương này, tuyệt đối không thể làm.

Một khi làm, rất dễ dàng bỏ mình.

Đây chính là chỗ xấu của việc biết nhiều, dưới tình huống bình thường căn bản không cần để ý nhiều như vậy.

Người không biết không sợ.

Biết càng nhiều, càng cảm giác mình nhỏ bé.

Kiếm Thập Tam nhìn La Ảnh, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu đã gặp Cửu Tịch sư điệt ư?

La Ảnh ngẩn người một chút, sau đó kinh ngạc nhìn về phía Kiếm Thập Tam, hắn không hiểu, tại sao Kiếm Thập Tam biết?

Kiếm Thập Tam không có giải thích cái gì, chỉ nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu biết rất nhiều, cũng hiểu được mưu tính, có lẽ biết rất nhiều chuyện người không biết. Đạo hữu làm việc tại hạ rất yên tâm, thế nhưng chỉ cần không động tới một số người, thông thường đều không có việc gì. Đạo hữu không cần quá để ý. Có một số việc càng để ý, càng dễ dàng biểu hiện ra.

La Ảnh kinh ngạc, thậm chí có chút khiếp sợ.

Thế nhưng hắn rất nhanh đã hiểu được.

Kiếm Thập Tam đang nhắc nhở hắn, đúng, hắn quá để ý, dẫn đến chính mình mất bình tĩnh.

Hơn nữa loại sự tình này rõ ràng không thể nói, một khi hắn biểu hiện quá bất thường, sẽ dễ dàng dẫn tới hoài nghi.

Cuối cùng ảnh hưởng người kia, như vậy liền hỏng việc.

Nguy hiểm thật.

- Đa tạ kiếm đạo hữu nhắc nhở, La Ảnh vô cùng cảm kích. ͏ ͏ ͏

La Ảnh ôm quyền chân thành nói. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏