Chương 751: Vô Đề
Trong một căn phòng, Tô Kỳ tựa vào bờ suối nước nóng thổi bong bóng.
- Cũng may là Thanh Liên có nói cho em biết dáng vẻ La Ảnh tiền bối, nếu không lần này đắc tội hắn sẽ không tốt.
Giang Tả ở bên kia suối nước nóng, mặc dù đang trong một cái suối nước nóng, nhưng cơ bản không thấy được đối phương.
Ở giữa bị Tô Kỳ thêm một bức tường nước. ͏ ͏ ͏
Nói cái gì nam nữ thụ thụ bất thân.
Được rồi, Giang Tả cũng không để ý.
Như vậy đối với hắn cũng tốt hơn một ít, nhưng suối nước nóng này là ở dưới toà núi nào.
Thánh nữ tắm rửa ở trên ngọn núi này sao.
Giang Tả phát hiện ngọn núi kia gần như dung nhập vào trong đại trận, khó trách là Thánh nữ trì.
Nhưng mà khiến cho Giang Tả chú ý là, nơi này có tính là nước tắm của Thánh nữ hay không?
Giang Tả đưa tay xuống cảm nhận ao nước, ừ, nguồn nước đến từ sâu bên trong, chắc không phải là nước tắm.
Chỉ là nguồn nước trực tiếp hướng lên đỉnh núi, tràn ra thành suối nước nóng.
Giang Tả cũng đã xem qua nước này, quả thật có tác dụng chữa trị da thịt.
Nói đơn giản một chút chính là dưỡng da.
Khó trách mỹ nữ thánh địa nhiều như mây.
Sau đó Giang Tả không nghĩ nhiều nữa, mà đáp lại: ͏ ͏ ͏
- Người ta là tiền bối, hẳn là sẽ không tức giận đâu? Chúng ta cũng không làm gì mà.
Tô Kỳ ngó đầu qua tường nước, nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đó là anh không biết, nghe nói ông ấy coi bói rất chuẩn, chỉ cần có đồ vật, rất ít chuyện ông ấy tính không ra. Coi như tính không ra, ông ấy cũng tìm ra con đường khác, ví như cho cơ hội gì đó. Nếu chúng ta đắc tội ông ấy, trả thù thì không, nhưng ghi ở trong lòng sẽ không tốt. Chẳng may biết rõ chúng ta gặp nạn, lại kìm nén không nói, vậy thì không tốt.
Giang Tả nhìn Tô Kỳ thò đầu sang nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải nói nam nữ thụ thụ bất thân à?
Tô Kỳ hừ một tiếng, sau đó lùi về: ͏ ͏ ͏
- Đều tại anh, tóc ướt mất rồi.
Giang Tả không để ý Tô Kỳ, rõ ràng là tự mình muốn chui qua.
Lúc này Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em muốn vận công hấp thu công hiệu của nước, không thể tùy tiện đụng vào em đấy, nếu không xấu xí anh tự chịu.
- Ừm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gọi.
Sau đó Giang Tả cũng cảm giác được, Tô Kỳ thật sự vận công hấp thu nước suối.
Giang Tả nghiêng đầu, sau đó thấy Tô Kỳ ngồi trong nước, bây giờ Tô Kỳ vẫn buộc tóc, bóng lưng và gò má cũng rất đẹp.
Đương nhiên, không phải Giang Tả bởi vì cảm thấy Tô Kỳ đẹp mới nhìn.
Hắn muốn nhìn xem Tô Kỳ nhắm mắt vận công thật hay là nhắm mắt để đó.
Yêu nghiệt, mở to mắt vận công cũng rất bình thường.
Cũng may Tô Kỳ nhắm hai mắt.
Sau khi chắc chắn Tô Kỳ nhắm hai mắt, Giang Tả liền bắt đầu tìm hiểu ngọn nguồn con suối này.
Lấy thực lực Tam giai của Giang Tả, để tinh thần rời thân thể trong chớp mắt vẫn không sao, về phần người khác, vấn đề liền lớn.
Người bình thường đều phải chờ đến Ngũ giai ngưng tụ nguyên thần, mới có thể tùy ý đi ra ngoài, nếu không rất dễ dàng phai diệt.
Lưu lại một tia tinh thần để phòng bất cứ tình huống nào, Giang Tả trực tiếp hướng sâu bên trong nước đi.
Tinh thần thể không cần để ý quần áo, dù sao ngay cả một hình người cũng không có.
Giang Tả một đường đi xuống, nhưng không có đi đến gần khu vực trung tâm, có lẽ bên trong là đại trận, rất dễ dàng bị người kia phát hiện.
Sở dĩ Giang Tả muốn đi xuống, là bởi vì cảm giác cái suối này có một cỗ khí tức quen thuộc.
Năm đó, thời điểm hắn xóa bỏ Thánh Địa, một chưởng gần như khiến toàn bộ Thánh Địa huỷ diệt.
Khi đó căn bản không có người sống sót.
Chỉ có Cửu Tịch mang theo một hạt châu đứng ở trong phế tích.
Khi đó Cửu Tịch tức giận nhìn hắn, trong mắt chảy xuống nước mắt.
Khóc rất thương tâm.
Nhưng mà khi đó Giang Tả căn bản không để ý bất luận kẻ nào, cho nên thời điểm phát hiện Cửu Tịch còn sống, lại xuống đưa cô ấy đi theo những người khác trong Thánh Địa.
Nhưng mà hạt châu trên tay Cửu Tịch cũng biến mất theo.
Đây cũng là chuyện khiến cho Giang Tả có chút kinh ngạc.
Nhưng cũng chỉ kinh ngạc mà thôi.
Thế giới an tĩnh là được.
Bây giờ nghĩ lại, Giang Tả có chút thở dài, mặc dù khi đó Cửu Tịch tức giận,
Nhưng trong mắt lại không có chút hận nào.
Sau đó không ngừng xuất thủ với hắn, nhưng hắn cũng không có nhận ra được bất kỳ hận ý nào.
Bây giờ nghĩ lại, thật không bình thường.
Giang Tả không nghĩ nhiều nữa, thật ra hắn rất để ý hạt châu kia.
Mà trong suối nước nóng, có khí tức tương tự với hạt châu kia.
Cho nên Giang Tả muốn đi xem một chút.
Có lẽ sẽ có phát hiện.
Nếu như Tô Kỳ không có vận công, vậy hắn sẽ buông tha.
Rất nhanh, Giang Tả đã đến ngọn nguồn.
Ban đầu Giang Tả vẫn còn ở trong đất, nhưng trong nháy mắt đi tới một mảnh đất trống.
Hắn vừa mới vượt qua một cái kết giới, mà kết giới chính là cái không gian này.
Ở bên trong không gian, Giang Tả thấy giếng một cái tràn đầy nước, mà nước trong cái giếng này chảy ra theo một con đường.
Chảy thông đến Thánh nữ trì.
Giang Tả không thèm để ý chuyện này, thứ hắn chú ý là hạt châu trong giếng nước.
Đây là một viên thạch châu, nhỏ hơn một nửa so với trứng gà.
Khí tức quen thuộc Giang Tả cảm thấy, chính là từ trong hạt châu này tản mát ra.
- Khí tức giống, nhưng bề ngoài không giống.
Giang Tả nhớ, lúc trước Tô Kỳ cầm một viên hạt châu long lanh.
Giang Tả đi tới, hắn muốn nhìn xem vật này rốt cuộc là cái gì.
Nhưng vừa đưa tay ra, Giang Tả đã thu tay về.
- Thiên Địa Đại Cục? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cau mày. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏