Chương 781: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 781: Vô Đề

Tây Môn Xuy Hoả hơi kinh ngạc, không nghĩ tới ở đây còn có những thứ này. ͏ ͏ ͏

Nhưng cái Vạn Vật Thiết Cát trong tay tượng đá này với trong tay hắn cộng hưởng, lại khiến cho hắn do dự bất định. ͏ ͏ ͏

Bởi vì một khi đến gần, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, bây giờ hắn còn phải đi tìm linh thú. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa có chút muốn rời đi, nhưng bước lại không lui về phía sau. ͏ ͏ ͏

Phải biết Vạn Vật Thiết Cát là do tổ tiên Ngự Linh Tông lưu lại, theo Phá Hiểu từng nói, vật này là đạo khí. ͏ ͏ ͏

Bây giờ xuất hiện cộng hưởng, rất có khả năng liên quan tới tổ tiên Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏

Đây là cơ hội ngàn năm có một, nếu như bỏ qua, có lẽ là cả đời bỏ qua. ͏ ͏ ͏

Như vậy, thoát treo lên đánh ba tháng quan trọng, hay là nhìn trộm cơ mật của tổ tiên quan trọng, còn cần phải chọn sao? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa không chút do dự, đến gần tượng đá, sau đó cầm Vạn Vật Thiết Cát của mình thả vào Vạn Vật Thiết Cát trong tay tượng đá. ͏ ͏ ͏

Một khắc sau cộng hưởng lên đến đỉnh phong, mà Tây Môn Xuy Hỏa cũng bị hút vào trong tượng đá. ͏ ͏ ͏

Thời điểm Tây Môn Xuy Hỏa bị hút vào tượng đá, Giang Tả liền dừng lại. ͏ ͏ ͏

Hắn phát hiện thềm đá dưới chân bắt đầu xuất hiện biến hóa. ͏ ͏ ͏

Thềm đá vốn rất ảm đạm, bắt đầu toả ra ánh sáng. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt thềm đá như một vệt ánh sáng thông thiên hiện ra ở trước mắt Giang Tả. ͏ ͏ ͏

- Ồ, nơi này đợi đúng người đến? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hứng thú nói. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu trả lời: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ là như vậy, nơi này đã bị mở ra, chắc chắn con linh thú kia cũng biết, có điều không biết tại sao nó không ra tay can dự. Nếu nó ra tay, ta cũng sẽ ra tay, dù sao nơi này cũng đợi rất lâu mới có một người đến, xảy ra chuyện sẽ không tốt. ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn ở trước đỉnh núi, cũng cau mày nhìn lên. ͏ ͏ ͏

Không biết vừa rồi có phải là ảo giác hay không, lão cảm thấy cả ngọn núi đang biến hóa. ͏ ͏ ͏

Ngọn núi này giống như sống lại. ͏ ͏ ͏

Con linh thú canh cửa cũng rất kinh ngạc, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Hình như nơi này có cái gì đó không đúng, dường như đỉnh núi tỉnh lại thì phải. ͏ ͏ ͏

Tỉnh lại? ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn nghe thấy con linh thú này nói, cũng cảm thấy ngọn núi giống như đang tỉnh lại, hoàn toàn khác với lúc ban đầu. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa chói mắt hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tây Môn phu nhân cũng tới, bà ta lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Xảy ra chuyện gì sao? Vị tiểu hữu kia còn chưa có đi ư? ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn liếc mắt nhìn vợ mình nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng là có chuyện xảy ra nhưng không phải là Phá Hiểu, mà là tên nghịch tử kia? ͏ ͏ ͏

- Nghịch tử? ͏ ͏ ͏

Trong lúc nhất thời Tây Môn phu nhân không phản ứng kịp, sau đó kinh hô: ͏ ͏ ͏

- Ông nói Xuy Hoả xảy ra chuyện? Ông đã làm gì nó rồi? ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân có chút bất đắc dĩ, chồng bà ấy chính là như vậy, khiến lão không vừa ý, tiếp theo sẽ có khả năng ra tay. ͏ ͏ ͏

Con ruột mà cũng đánh, thì thân là người mẹ sẽ đau lòng. ͏ ͏ ͏

- Bà cảm thấy tôi giống như đã làm gì nó sao? ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn hỏi ngược lại. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân sửng sốt, không phải sao? ͏ ͏ ͏

Không trước đây toàn như vậy à? ͏ ͏ ͏

Sau đó Tây Môn chưởng môn nói: ͏ ͏ ͏

- Bà nhìn ngọn núi này một chút, xem có thay đổi gì không? ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân kinh ngạc, không có việc gì nhắc tới đỉnh núi làm gì, ngay sau đó bà nhìn lên đỉnh núi, nhưng không có nhìn ra cái gì. ͏ ͏ ͏

Có điều nhìn một hồi bà liền nhíu mày, ngọn núi này so với trước kia có chút không giống, bởi vì nó quá bình thường rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc trước ngọn núi này không nhìn rõ ràng như thế. ͏ ͏ ͏

Sau đó bà ấy hỏi: ͏ ͏ ͏

- Nơi này xảy ra chuyện gì sao? Cảm giác không giống nhau. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo bà ấy mới kịp phản ứng nói: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này có quan hệ gì với Xuy Hoả? ͏ ͏ ͏

- Nó vừa mới đi vào. ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn không vòng vo, nói thẳng. ͏ ͏ ͏

- Đi vào mà thôi, cũng không phải... Ông nói cái gì? ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân đang trả lời theo bản năng đột nhiên khiếp sợ kêu to. ͏ ͏ ͏

Con trai của bà ta tiến vào đỉnh núi mà vô số năm qua không ai có thể tiến vào? ͏ ͏ ͏

Mặc dù chuyện này khiến cho bà ta khiếp sợ, nhưng đây là chuyện tốt mà. ͏ ͏ ͏

- Thật hay giả, vậy không phải là Xuy Hoả tạo sĩ diện cho ông sao? ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân có chút vui vẻ, có ai không nghĩ vọng con mình thành rồng chứ. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tây Môn chưởng môn lại nói: ͏ ͏ ͏

- Sáu năm trước nó đã đi vào. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thằng ranh bất hiếu, vậy mà giấu bọn họ nhiều năm như vậy. ͏ ͏ ͏

- Đến bây giờ nó vẫn còn cho rằng nơi này là đỉnh núi bình thường, có thể tùy tiện đi vào. ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn lại mở miệng một lần nữa. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân không còn gì để nói: ͏ ͏ ͏

- Ông có thể nói rõ ràng ra một chút hay không? ͏ ͏ ͏

Tây Môn chưởng môn hừ lạnh: ͏ ͏ ͏

- Nhớ rõ, không cần phải để ý đến nghịch tử này, chúng ta cứ làm như không biết. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân sững sờ, sau đó khẽ mỉm cười, không nói gì nhiều. ͏ ͏ ͏

Hiện tại đỉnh núi xảy ra chuyện, cũng không biết con trai của bà như thế nào. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏