Chương 782: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 782: Vô Đề

Mà ở bên trong, Tây Môn Xuy Hỏa cũng thấy thềm đá, khác với Giang Tả là, hắn thấy một khối bia. ͏ ͏ ͏

- Đăng Thiên Thê? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó phát hiện bên cạnh còn có chữ nhỏ: Ngự Linh đỉnh Duy Ngã Độc Tôn, Bát Hoang Lục Hợp Vạn Vật Thiết Cát, chào mừng tới truyền thừa của ta. ͏ ͏ ͏

- Thật ngông nha, có điều nếu như thật sự là Vạn Vật Thiết Cát của tổ tiên, thì có chút bình thường. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hoả nhìn Vạn Vật Thiết Cát tự nói. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng để cho hắn không nghĩ tới là, nơi này lại là truyền thừa chi địa của vị tổ tiên kia. ͏ ͏ ͏

Mà cha hắn lại không đề cập tới địa phương trọng yếu như vậy. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa không phải truyền thừa nên mở ra cho một ít đệ tử sao? ͏ ͏ ͏

Em gái hắn tài giỏi như vậy, trời sinh đã thân thiện với linh thú, không tới đây thì quá đáng tiếc. ͏ ͏ ͏

Về phần hắn, hắn thật sự không thích hợp truyền thừa Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏

Hắn chỉ muốn ăn mà thôi. ͏ ͏ ͏

Như vậy có cần đi lên xem một chút hay không? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa nhìn bốn phía một chút, phát hiện nơi này không có đường khác, thềm đá là lựa chọn duy nhất của hắn. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn không do dự nữa, trực tiếp bước lên Thiên Thê. ͏ ͏ ͏

Chỉ là vừa mới đạp lên thềm đá, một cỗ uy áp cường đại đánh tới, uy áp rất đáng sợ, nhưng cũng rất yếu ớt. ͏ ͏ ͏

Đối với linh thú quá sợ con người, chỉ có thể càng lún càng sâu, thậm chí không đi được nửa bước. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa ngược lại không có cảm giác, linh thú mà thôi, không phải dùng để ăn sao. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn chống đỡ uy áp một đường đi lên trên. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt uy áp xuất hiện, Giang Tả cũng nhận ra được. ͏ ͏ ͏

- Linh thú bị phong ấn xuất thủ, hèn hạ vô sỉ, xem ta đè chết nó không. ͏ ͏ ͏

Vừa nói Tẫn Linh Thu vừa định ra tay. ͏ ͏ ͏

Nhưng bị Giang Tả ngăn cản: ͏ ͏ ͏

- Không được nhúc nhích. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu nghi ngờ: ͏ ͏ ͏

- Tại sao? ͏ ͏ ͏

- Uy áp của nó ở mức độ có thể thừa nhận, không tính là quá đáng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bình thản mở miệng. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu bất mãn, thế nhưng cuối cùng không nói gì. ͏ ͏ ͏

Người này mở miệng, không dễ cãi lại. ͏ ͏ ͏

Nếu như là người bình thường, nó khẳng định không quan tâm. ͏ ͏ ͏

Áp lực cũng có tác dụng đối với Giang Tả và Tẫn Linh Thu, đáng tiếc, hai tên này không phải là người bình thường. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu thì không cần phải nói, khí thế trên người Giang Tả, không phải là thứ mà uy áp này có thể so sánh với, một chút tác dụng cũng không có. ͏ ͏ ͏

Nếu như uy áp có linh, không biết đã sớm tránh Giang Tả bao xa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên thềm đá, cảm giác cái thềm đá này thật không đơn giản, vậy mà lại dài như vậy, không biết lúc đầu người bố trí ở đây, nghĩ cái gì. ͏ ͏ ͏

Thềm đá này rất dài, không phải là trận pháp hay huyễn cảnh gì, thật sự lãng phí không gian mà. ͏ ͏ ͏

Có không gian thuật, cũng không phải dùng như vậy. ͏ ͏ ͏

May mà Giang Tả có nhiều thời gian, nếu không thật sự không tính đi lên. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thánh Địa ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt đã ở trong Thánh nữ trì. ͏ ͏ ͏

Trong ao có các đài sen khác, mỗi một đài sen có một vị Thánh nữ dự khuyết ngồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng ở trong đó. ͏ ͏ ͏

Tất cả đang hấp thu Tiên Linh Chi Khí. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà phần lớn đều bị Tĩnh Nguyệt hấp thu. ͏ ͏ ͏

Thời điểm đang hấp thu, Tô Kỳ mở một con mắt ra, giống như đang quan sát những người khác có vấn đề hay không. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng mở một con mắt ra. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ vốn ở bên cạnh Tĩnh Nguyệt, liền mắt đối mắt với Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Hai người bọn họ đều lộ ra vẻ bình tĩnh, Tĩnh Nguyệt nháy mắt hai cái mắt: "Có ai không?" ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nháy mắt một cái: "Không có." ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt lại nháy mắt ba cái: "Đứng lên hoạt động một chút?" ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ híp mắt lại: "Được, sư tỷ." ͏ ͏ ͏

Lúc này hai người bọn họ mở mắt, tiếp theo nhẹ nhàng đứng dậy, giống như sợ quấy rầy đến những người khác. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhẹ nhàng nhảy lên một cái, trực tiếp rời khỏi phạm vi Thánh nữ trì. ͏ ͏ ͏

Bởi vì Tĩnh Nguyệt ở trong nước nên cần nhẹ nhàng hơn một chút, hơn nữa cô ấy còn không mặc quần áo. ͏ ͏ ͏

Thời điểm Tĩnh Nguyệt không một tiếng động rời khỏi Thánh nữ trì, sắp rơi xuống đất, đã mặc xong một bộ quần áo. ͏ ͏ ͏

Trừ hai tay hai chân ra, không có bộ phận nào trên người bị hở. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hở cũng không sao, vì không ai có thể thấy nơi này. ͏ ͏ ͏

Nếu không lúc trước làm sao bọn họ dám tắm. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà bọn họ vừa mới chạy qua một bên, Nguyệt Tịch đã ở đó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Vẻ mặt Nguyệt Tịch không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Trở về. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ tới nhanh vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy sư phụ, chúng con chỉ đi bộ một chút. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không nói gì, mà đi thẳng tới bên người Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ, sau đó đưa tay chộp một cái. ͏ ͏ ͏

Trực tiếp ném hai người trở về. ͏ ͏ ͏

Bọn họ căn bản không có chút năng lực phản kháng nào. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch mới mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

- Quả nhiên là đồ đệ ngoan của sư phụ, nghe lời như vậy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏