Chương 792: Vô Đề
Phần Thiên linh thú nhìn Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi nghĩ rằng ta chỉ có chút lực lượng đó thôi sao? Chớ xem thường người khác. ͏ ͏ ͏
Rống. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt thanh âm Phần Thiên linh thú truyền khắp ngọn núi. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó trong ngọn núi có vô số nham thạch bắt đầu hòa tan. ͏ ͏ ͏
Mà tất cả nham thạch hòa tan đều chảy vào trong cơ thể Phần Thiên linh thú. ͏ ͏ ͏
Lực lượng của nó đang không ngừng đột phá, gần như sắp vượt qua Tẫn Linh Thu. ͏ ͏ ͏
Một khi vượt qua, Tẫn Linh Thu chỉ có thể tháo chạy. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu thất bại, toàn bộ Ngự Linh Tông sẽ phải đối mặt tai họa diệt môn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Ngự Linh đỉnh, hắn phát hiện nơi này sắp bị phá tan. ͏ ͏ ͏
Không, đã phá tan rồi. ͏ ͏ ͏
Vợ chồng Tây Môn ở bên ngoài Ngự Linh Tông thấy đỉnh núi đột nhiên chấn động. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo tiếng gầm giận dữ từ trong ngọn núi truyền ra. ͏ ͏ ͏
Sau khi âm thanh gào thét xuất hiện, ngọn núi bắt đầu tan ra. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi thứ đều hướng lên đỉnh núi hội tụ. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt khí tức kinh khủng khuếch tán ra. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn nhướng mày một cái. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó mang theo vợ mình và linh thú giữ cửa nhanh chóng lùi về phía sau. ͏ ͏ ͏
Nhưng lão càng lùi càng giật mình, bên trong hơi thở này mang theo uy áp đáng sợ, uy áp đến từ tu vi. ͏ ͏ ͏
Điều này nói rõ tu vi chủ nhân uy áp, đã vượt qua lão rất xa. ͏ ͏ ͏
Đại kiếp của Ngự Linh Tông buông xuống sao? ͏ ͏ ͏
Lão không cho rằng chuyện này là tạo hóa của con lão, dù sao bên trong cũng có rất nhiều nhân tố không biết, phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Tây Môn chưởng môn dừng lại, đặt linh thú xuống, để cho vợ mình lập tức rời đi. ͏ ͏ ͏
- Sắp xếp chuẩn bị chạy thoát thân, từ Tứ giai trở dưới phải làm xong chuẩn bị thoát đi. Thuận tiện bảo người khác làm xong chuẩn bị tử thủ. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn truyền âm cho vợ mình. ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân khó mà tin nổi nhìn chồng, cuối cùng vẫn trả lời: ͏ ͏ ͏
- Tôi sắp xếp xong sẽ trở lại đây. ͏ ͏ ͏
Con linh thú giữ cửa nói: ͏ ͏ ͏
- Tại sao không để cho ta rời đi? Hiện tại ta ngay cả Tứ giai cũng không bằng. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Cùng sống chết với chúng ta đi. ͏ ͏ ͏
Con linh thú này: ͏ ͏ ͏
- Người lớn trong nhà ta đời đời tương truyền, nói người Ngự Linh Tông đều là một đám điên, ngu xuẩn. Quả nhiên không sai. ͏ ͏ ͏
Mặc dù nó nói như vậy, nhưng vẫn nằm xuống. ͏ ͏ ͏
Nó không sợ chết. ͏ ͏ ͏
Đây cũng là lời trưởng bối chúng nó nói, thân là linh thú Ngự Linh Tông, lúc đối ngoại địch chưa bao giờ sợ chết. ͏ ͏ ͏
Vì không muốn làm ngoại lệ, nằm chờ chết vậy. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn đưa tay khởi động pháp thuật, ngay sau đó một lớp bình phong xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Lão muốn thử ngăn chặn hơi thở kia lại. ͏ ͏ ͏
Chỉ có chặn lại, mới có thể để cho người phía sau tranh thủ nhiều thời gian hơn. ͏ ͏ ͏
Thân là chưởng môn, cần phải gánh trách nhiệm tương ứng. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, bình chướng của Tây Môn chưởng môn và hơi thở kia đụng vào nhau. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua là vừa mới đụng phải, lão đã biết không thể cứng đối cứng, chỉ có thể lui về phía sau giảm sóc. ͏ ͏ ͏
Sau khi lui lại vài trăm thước, khí tức mới bị lão ổn định. ͏ ͏ ͏
Linh thú giữ cửa chỉ biết chạy, suýt chút nữa khiến nó mệt chết. Nhưng mà không chờ Tây Môn chưởng môn thở phào, đỉnh núi lại ầm ầm nổ lên. ͏ ͏ ͏
Ầm! ! ! ͏ ͏ ͏
Theo đỉnh núi nổ mạnh, trong nháy mắt lực lượng mang tính thực chất càn quét khắp nơi. ͏ ͏ ͏
Bình chướng của Tây Môn chưởng môn lập tức tan rã, ngay cả lão cũng bị càn quét. ͏ ͏ ͏
Gần một nửa Ngự Linh Tông đều bị sức mạnh này bất ngờ bao phủ xuống. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn chật vật đứng dậy, lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Xong, một đống lớn linh thú đang ở xung quanh. ͏ ͏ ͏
Lão muốn đi kiểm tra, nhưng không thể đi, dư âm lực lượng đang không ngừng xuất hiện, lão phải ngăn cản, có thể ngăn chút nào hay chút đó. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, một vài vị trưởng lão chạy tới. ͏ ͏ ͏
Động tĩnh bên này lớn như vậy, đừng nói bọn họ, ngay cả đệ tử tầm thường cũng phát hiện. ͏ ͏ ͏
Chuyện này không gạt được cũng không có khả năng đi giấu giếm, bởi vì ngay cả Ngự Linh Tông cũng phải buông bỏ rồi. ͏ ͏ ͏
Đây chính là sự dứt khoát của Tây Môn chưởng môn, không có chút lưu luyến nào. ͏ ͏ ͏
Phải dẫn những đệ tử và linh thú đi trước. ͏ ͏ ͏
Những người này vừa đến, Tây Môn chưởng môn lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Linh thú trên bình nguyên đâu? Rút lui chưa? ͏ ͏ ͏
Một vị trưởng lão hơi nhỏ bé nói: ͏ ͏ ͏
- Đã rút lui, Biên Hải tiểu hữu mang bọn chúng ra khỏi Ngự Linh Tông trước rồi, phần lớn linh thú đều được mang đi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏