Chương 793: Vô Đề
Tình huống gì vậy? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng lão không suy nghĩ nhiều, tóm lại không việc gì là được, linh thú còn tồn tại, Ngự Linh Tông coi như đổi chỗ, vấn đề cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ ngươi còn là đối thủ của ta sao? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên thanh âm mênh mông, trực tiếp truyền khắp toàn bộ Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt thanh âm này xuất hiện, một áng lửa phóng lên cao, chiếu sáng cả Ngự Linh Tông, toàn bộ đệ tử Ngự Linh Tông đều nhìn thấy. ͏ ͏ ͏
Ánh lửa kia hóa thành một con linh thú sư tử to lớn đứng ở trong không trung. ͏ ͏ ͏
Nó nhìn xuống đỉnh núi, hướng về phía người khác mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Không nói người trong ngọn núi, chỉ riêng đám người Tây Môn chưởng môn ở bên ngoài, trong nháy mắt cảm thụ được uy thế kinh khủng này, cũng tê dại cả da đầu. ͏ ͏ ͏
Cường đại, linh thú này so với bọn hắn dự đoán càng mạnh mẽ hơn. ͏ ͏ ͏
Lấy thực lực của bọn họ, chỉ là châu chấu đá xe mà thôi. ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn, làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn quả quyết nói: ͏ ͏ ͏
- Rút lui, cái gì cũng không cần xen vào, mang theo đệ tử và linh thú rút lui. ͏ ͏ ͏
- Ngự Linh Tông muốn chạy trốn? Vô dụng, hôm nay ta muốn thiêu hủy toàn bộ Ngự Linh Tông hầu như không còn. ͏ ͏ ͏
Phần Thiên linh thú nhận ra Ngự Linh Tông đang rút lui, lại mở miệng một lần nữa. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều lo lắng, chỉ có Tây Môn chưởng môn tĩnh lê nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần để ý nó, toàn lực rút lui, có thể rút lui bao nhiêu tốt bấy nhiêu. ͏ ͏ ͏
- Nếu như rút lui không hết thì sao? ͏ ͏ ͏
Một vị trưởng lão hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tốt nhất chưởng môn cũng nên suy nghĩ chuyện này. ͏ ͏ ͏
- Vậy thì người lớn ở lại, đưa trẻ nhỏ đi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn không có bất kỳ chậm trễ gì. ͏ ͏ ͏
Mà các trưởng lão khác cũng gật đầu. ͏ ͏ ͏
Không nói thêm gì. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nhìn con linh thú to lớn kia, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải. ͏ ͏ ͏
Đây là tai vạ rơi xuống sao? ͏ ͏ ͏
Cũng may là hắn trốn ra trước. ͏ ͏ ͏
Nếu không rất có thể sẽ ngỏm. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nhóm linh thú hắn mang theo, khả năng vẫn phải chết. ͏ ͏ ͏
- Đao Khách tiền bối, tìm được tiền bối rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Sơ Thanh và Sơ Tình cũng đi tới chỗ Biên Hải Đao Khách. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách cau mày: ͏ ͏ ͏
- Sao hai đứa lại chạy sang bên này? Mau rời khỏi đây đã. ͏ ͏ ͏
- Đao Khách thúc thúc yên tâm, ba cháu bảo chúng cháu chờ đợi không nên chạy loạn, ba muốn đi giúp Ngự Linh Tông. Lát nữa mẹ sẽ tới đón chúng cháu, chắc là sắp tới rồi. ͏ ͏ ͏
Sơ Tình rất lễ phép nói. ͏ ͏ ͏
Sơ Tình rất lễ phép, lớn lên còn đáng yêu nữa. ͏ ͏ ͏
Mặc dù đã được coi như thiếu nữ thanh xuân. ͏ ͏ ͏
Hiện tại là tháng mười một, trời cũng bắt đầu lạnh, coi như mùa phù hợp. ͏ ͏ ͏
Cô gần như không có khuyết điểm. ͏ ͏ ͏
Thật sự là nhìn người không thể nhìn tướng mạo. ͏ ͏ ͏
- Mấy đứa đừng có chạy lung tung. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ vấn đề cũng sẽ không quá lớn, Phá Hiểu đạo hữu có thể giải quyết, chúng ta chỉ cần cách xa là được. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh và Sơ Tình đều ngoan ngoãn gật đầu. ͏ ͏ ͏
Chuyện này hai đứa cũng biết, chỗ nào có Phá Hiểu, cho dù có vấn đề cũng có thể giải quyết được. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều nói vậy. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mà ở trên đỉnh núi, Tẫn Linh Thu nhìn Phần Thiên linh thú, không nghĩ tới linh thú này lại ẩn giấu lực lượng trong ngọn núi. ͏ ͏ ͏
Chuyện này làm cho nó cảm giác khó giải quyết. ͏ ͏ ͏
Cũng may chỉ là khó giải quyết, không phải là nó tất bại. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua là khi Tẫn Linh Thu dự định xông ra, Giang Tả đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần cứng đối cứng với nó, chỉ cần kéo dài là được. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu không hiểu: ͏ ͏ ͏
- Ý ngươi là ta không đánh lại nó, kéo dài thời gian để cho người Ngự Linh Tông trốn? Không thể nào, ta sẽ không... Ặc, được. ͏ ͏ ͏
Lúc đầu Tẫn Linh Thu còn muốn cự tuyệt, nhưng đột nhiên mắt Giang Tả lạnh xuống. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây, bị hù dọa. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, nên móc mắt mình ra. ͏ ͏ ͏
Nhưng nó không nỡ bỏ. ͏ ͏ ͏
Hình như nhắm mắt lại cũng không được. ͏ ͏ ͏
Thật giống như tất cả đã khắc ghi ở trong ánh mắt, chỉ cần ánh mắt vẫn còn, sẽ không cách nào thoát khỏi ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tẫn Linh Thu gầm lên một tiếng rồng ngâm rung trời, nó vận dụng toàn bộ lực lượng trực tiếp hóa thành Giao Long phóng lên cao. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏