Chương 797: Vô Đề
Để mình không mất mặt, Tây Môn Xuy Hỏa chỉ có thể cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Lão tổ văn thao vũ lược, khí phách vô song, bên trong thơ mơ hồ lộ ra hùng tâm tráng chí của lão tổ, đây là tấm gương để đệ tử Ngự Linh Tông ta noi theo. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày sửng sốt, sau đó cười ha ha một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Thật tinh mắt, thật tinh mắt. ͏ ͏ ͏
Người phía dưới nghe thấy, mặt trở nên xám xịt. ͏ ͏ ͏
Cái này, aiz! làm sao có thể đại biểu đệ tử Ngự Linh Tông chứ? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cái lão già trẻ trâu này là lão tổ Ngự Linh Tông sao? ͏ ͏ ͏
Là vị lão tổ nào? ͏ ͏ ͏
Nhưng vợ chồng Tây Môn lại thở phào. ͏ ͏ ͏
Bọn họ biết, người này nhất định là Tây Môn Xuy Hỏa. ͏ ͏ ͏
Nói như vậy, Tây Môn Xuy Hỏa thực sự không việc gì. ͏ ͏ ͏
Như thế họ đã yên tâm. ͏ ͏ ͏
Lúc này thanh âm lão ăn mày kia lại truyền tới một lần nữa: ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết Đa Linh Khuyển không? ͏ ͏ ͏
Vợ chồng Tây Môn sững sờ, những người khác cũng sửng sốt, Đa Linh Khuyển? ͏ ͏ ͏
Sao bọn họ có thể không biết cái này. ͏ ͏ ͏
Nhưng hỏi cái này để làm gì? ͏ ͏ ͏
Đây thật sự là tiền bối của bọn họ sao? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa cũng sững sờ, sau đó nghĩ đến tác dụng của Vạn Vật Thiết Cát, hắn ngạc nhiên, liền nhắm mắt nói: ͏ ͏ ͏
- Biết, thế nhưng vãn bối thích Vịnh Tê. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn nghe được câu này, muốn đập chết con mình, ông ta tức giận đến phát run: ͏ ͏ ͏
- Nghịch tử. ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân cũng rất tức giận, lúc này mà còn suy nghĩ ăn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khiến bọn họ rất ngạc nhiên là, vị tổ tiên kia rất kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi đã tiếp xúc qua? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Vâng, nhờ phúc một vị đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó lão ăn mày định thần nhìn lại, giống như nhìn thấu Tây Môn Xuy Hỏa, rồi cười ha ha: ͏ ͏ ͏
- Tốt, tốt! Sinh thời còn có thể gặp được, đời này của lão phu, đáng giá. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa cảm thấy kinh ngạc, trong nháy mắt vừa rồi, hắn giống như bị nhìn thấu. ͏ ͏ ͏
Không chỉ là người, mà còn có không gian trữ vật của hắn, đồ đạc bên trong hoàn toàn rơi vào trong mắt vị lão tổ này. ͏ ͏ ͏
Lúc này lão ăn mày cũng nghiêm mặt nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như Ngự Linh Tông tao ngộ tai họa diệt môn, ngươi làm như thế nào? ͏ ͏ ͏
Chuyển đề tài thật nhanh mà. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Tây Môn Xuy Hỏa không chút do dự, loại sự tình này, căn bản không có gì phải do dự: ͏ ͏ ͏
- Nên giết địch. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày nhìn Tây Môn Xuy Hỏa lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu như thiên hạ sắp loạn, chúng sinh bỏ mình, nhân tộc sắp bị diệt, mà lúc này có người đứng ra, muốn bình định tứ phương, chém giết vạn địch, vì nhân tộc giết ra một cái thiên địa rộng lớn. Ngươi có theo hay không? Có đi hay không? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa sửng sốt, hắn không cách nào tưởng tượng cảnh tượng khi đó. ͏ ͏ ͏
Hắn không có hùng tâm tráng chí, không thể lòng mang thiên hạ. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu như thiên hạ bỏ mình, Ngự Linh Tông tất bị nguy hại, như vậy hắn sẽ không đứng bên cạnh nhìn. ͏ ͏ ͏
Nơi này là nhà hắn. ͏ ͏ ͏
Hắn không thể nào bỏ qua không để ý. ͏ ͏ ͏
Ngay tại thời điểm Tây Môn Xuy Hỏa dự định trả lời, lão ăn mày nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi không cần trả lời ta, có một câu trả lời là đủ. Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, nếu hậu thế an bình, như vậy vạn thế an bình, liền có một phần của Ngự Linh Tông chúng ta. Ngự Linh Tông ta hưởng ứng kêu gọi, trừ phụ nữ và trẻ con, đã dốc ra toàn bộ. Lần đó đi, liền một đi không trở lại. Nhưng chúng ta tuyệt không hối hận. Ngự Linh Tông ta, không có hạng người ham sống sợ chết. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa hoàn toàn sửng sốt, nếu như vị tiên tổ này nói là thật, như vậy ban đầu Ngự Linh Tông đã từng huy hoàng như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, năm đó lão tổ cũng phải đi. ͏ ͏ ͏
Mặc dù không biết năm đó xảy ra chuyện gì, nhưng căn cứ những lời vừa nói, Tây Môn Xuy Hỏa cảm thấy lão tổ đang hỏi hắn đồng thời cũng nhớ lại năm đó. ͏ ͏ ͏
Mà đám đệ tử Ngự Linh Tông nghe được câu này, từng người ưỡn ngực. ͏ ͏ ͏
Đúng, bọn họ không có hạng người ham sống sợ chết. ͏ ͏ ͏
Toàn bộ Ngự Linh Tông có chiến lực, xếp hàng ở bên ngoài Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Không vì cái gì khác, chỉ tranh thủ thời gian cho những tiểu bối kia. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần Ngự Linh Tông vẫn còn truyền thừa, bất kể huy hoàng hay là tịch mịch, bọn họ đều cố gắng đưa những người đó đi, vì tương lai những đệ tử kia mang đến một khả năng nhỏ nhoi. ͏ ͏ ͏
Sống thì sao, chết thì thế nào? ͏ ͏ ͏
Bọn họ không sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, lão giả kia lại mở miệng một lần nữa, lần này, tất cả mọi người đều kinh động: ͏ ͏ ͏
- Ngự Linh Tông ta có một phần Chí Tôn truyền thừa, ngươi, có muốn hay không? ͏ ͏ ͏
Ngự Linh Tông Chí Tôn truyền thừa? ͏ ͏ ͏
Đừng nói đệ tử bình thường, ngay cả Tây Môn chưởng môn cũng không biết, cái gì là Chí Tôn truyền thừa? ͏ ͏ ͏
Chưa từng nghe nói qua. ͏ ͏ ͏
Nhưng đỉnh ngọn núi kia là do tổ tiên lưu lại, rất khả năng có truyền thừa. ͏ ͏ ͏
- Ngươi có muốn thống lĩnh linh thú thiên hạ, Chứng đạo Ngự Linh đỉnh, hay không? ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày lại mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa yên lặng, hắn không muốn, bởi vì hắn không cần truyền thừa chân chính của Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn đi con đường của chính mình. ͏ ͏ ͏
Mặc dù có chút ngu muội, mặc dù có chút cuồng vọng, nhưng hắn không thích bị ràng buộc. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Tây Môn Xuy Hỏa lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Vãn bối không muốn. ͏ ͏ ͏
- Nghịch tử. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Tây Môn chưởng môn thiêu đốt lửa giận. ͏ ͏ ͏
Đây chính là Chí Tôn truyền thừa Ngự Linh Tông, truyền thừa mà không người nào có thể đạt được. ͏ ͏ ͏
Không thể khiêm tốn nhận lấy sao? ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏