Chương 798: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 798: Vô Đề

Tây Môn phu nhân cũng tức giận, đứa nhỏ này thiếu giáo dục. ͏ ͏ ͏

Bình thường hồ đồ thì thôi, lúc này còn quấy rối như vậy. ͏ ͏ ͏

Những đệ tử khác cũng kinh ngạc, bỏ qua Chí Tôn truyền thừa sao? ͏ ͏ ͏

Người này không phải kẻ ngu chứ? ͏ ͏ ͏

Nhưng đối phương là ai, bọn họ cũng không biết. ͏ ͏ ͏

Thời điểm tất cả mọi người đều cho là Tây Môn Xuy Hỏa muốn bỏ qua truyền thừa, lão ăn mày kia cười: ͏ ͏ ͏

- Nếu như chúng ta ở cùng một thời đại, ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ. Đáng tiếc, đã không thể nào. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày ngẩng đầu nhìn về phía phương xa, cuối cùng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Cảm thấy mảnh thiên địa này như thế nào? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa không hiểu gì, cuối cùng gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Rất tốt. ͏ ͏ ͏

- Vậy bắt đầu từ hôm nay, cố gắng đi lên Ngự Linh đỉnh, bước ra đạo thuộc về chính ngươi, trở thành vạn cổ bình minh của Ngự Linh Tông, thiên hạ linh thú, đều là của ngươi. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày nhìn Tây Môn Xuy Hỏa cười nói. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa không hiểu. ͏ ͏ ͏

Nhưng lần này lão ăn mày không nói gì, bóng người bọn họ đang biến mất. ͏ ͏ ͏

Toàn bộ Ngự Linh Tông đều thấy bọn họ biến mất, nhưng mọi người không biết, tên đệ tử Ngự Linh Tông đó, cuối cùng có lấy được truyền thừa không. ͏ ͏ ͏

Nhìn qua, chắc là không có. ͏ ͏ ͏

Thời điểm Tây Môn Xuy Hỏa trở lại bên hồ nước, hắn phát hiện lão ăn mày kia không thấy đâu. ͏ ͏ ͏

Hắn vẫn không hiểu, hắn lấy được truyền thừa rồi sao? ͏ ͏ ͏

- Căn bản không có Chí Tôn truyền thừa. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều đột nhiên nói. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Không có Chí Tôn truyền thừa? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ, nếu như ngươi không muốn hiểu như vậy cũng được, ngươi cứ hiểu, Chí Tôn truyền thừa chính là không có truyền thừa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Không có truyền thừa, giống như để lại cho hắn vô tận khả năng. Mặc dù ngươi nhìn có chút già, nhưng không hồ đồ chút nào, Tây Môn Xuy Hỏa có con đường của chính mình, ràng buộc hắn tương tự với hủy hắn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên đường nói. ͏ ͏ ͏

Lúc này bên cạnh Giang Tả có một vị lão ăn mày gặm thịt Vịnh Tê đi theo. ͏ ͏ ͏

Người này cười cười: ͏ ͏ ͏

- Tên hậu bối này cũng tạm được, vậy mà có nhiều thịt Vịnh Tê như vậy, ta chết cũng không thua thiệt, lúc trước muốn ăn một khối cũng rất khó khăn. ͏ ͏ ͏

Đúng, lão ăn mày đến tìm Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Mặc dù Giang Tả không biết lão muốn làm gì, nhưng chuyện gì tới sẽ tới, đã đến nơi này thì an tâm là được. ͏ ͏ ͏

- Ta cảm giác được khí tức đạo hữu ở trên Vạn Vật Thiết Cát, không biết đạo hữu có hứng thú gia nhập Ngự Linh Tông hay không? ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày hỏi. ͏ ͏ ͏

- Đi thẳng vào vấn đề đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bình thản nói. ͏ ͏ ͏

Người này tuyệt đối không phải tới kéo người. ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu, ta có một cái yêu cầu quá đáng. ͏ ͏ ͏

- Không có hứng thú. ͏ ͏ ͏

Còn không chờ lão ăn mày nói xong, Giang Tả liền cự tuyệt. ͏ ͏ ͏

Yêu cầu quá đáng, cũng không cần mời. ͏ ͏ ͏

- Ta có thể đưa tiểu hữu một vật, chắc chắn tiểu hữu có hứng thú với vật này. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày nói. ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, đồ vật hắn có hứng thú sao? ͏ ͏ ͏

Hắn cũng có hứng thú đối với rất nhiều thứ, nhưng hắn đối với rất nhiều thứ lại không có hứng thú. ͏ ͏ ͏

Nói như thế nào đây, để cho hắn chủ động nghĩ, hắn không nghĩ ra được có hứng thú đối với cái gì. ͏ ͏ ͏

Nhưng chờ đến ngày nào đó gặp phải, hắn sẽ hứng thú. ͏ ͏ ͏

Rất mê hoặc. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn không nói lời nào, chờ đối phương nói cho hắn biết là cái gì. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải đạo hữu có một cái cầu gãy, nó trừ hiện ra tinh thần thể và năng lực thiên phú ra, hẳn là không có trọng dụng gì đúng không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn lão ăn mày, cuối cùng lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không, nó vẫn có chút tác dụng. ͏ ͏ ͏

Tháp tín hiệu vô hạn, tác dụng vẫn rất lớn. ͏ ͏ ͏

Tác dụng so với pháp bảo gì cũng lớn hơn. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày cũng không phủ nhận, nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Chỗ ta có một đồ vật, có thể để cho nó khôi phục thêm chút năng lực, ít nhất có thể khôi phục một ít năng lực cách không thả câu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn về phía lão ăn mày, lại nhìn chung quanh một chút nói: ͏ ͏ ͏

- Ông muốn đem không gian nơi này hóa thành không gian chi lực, đi bồi bổ Đoạn Kiều? ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu thật có kiến thức, không hổ là người có bá vương chi khí. ͏ ͏ ͏

Mặc dù khí tức của Giang Tả có tác dụng không lớn đối với lão ăn mày, nhưng lão ăn mày rất hâm mộ. ͏ ͏ ͏

Khí thế kia, so với bao nhiêu thơ của lão đều bá đạo hơn, cái này căn bản không cùng một cấp bậc, trực tiếp ép nổ lão. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc lão không có. ͏ ͏ ͏

Nếu không khẳng định năm đó lão cũng được muôn người chú ý. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hâm mộ thì được, lão đã chết rồi, không cần theo đuổi nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên đường, hắn cảm thấy cái này cũng được, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏

- Yêu cầu quá đáng của ông là gì? ͏ ͏ ͏

- Có thể để cho ta nướng con vịt Chu Tước kia ăn không? ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày chân thành nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Người này lại muốn ăn Hồng Thự? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả hỏi ͏ ͏ ͏

- Ngươi có nghĩ qua một con vịt không đi ị, ăn sẽ có cảm giác gì không? ͏ ͏ ͏

Lần này đến phiên lão ăn mày sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Không suy nghĩ qua cái vấn đề này. ͏ ͏ ͏

Vấn đề này có chút vi diệu. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng lão ăn mày do dự, trước khi chết ăn một đống cứt sao? ͏ ͏ ͏

Hay là hắn muốn cho mình chán ghét? ͏ ͏ ͏

Nghĩ tới đây, lão ăn mày lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Đổi cái khác, đổi cái khác. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, chờ hắn xuất hiện mới yêu cầu quá đáng. ͏ ͏ ͏

Nghĩ hồi lâu, lão ăn mày thở dài: ͏ ͏ ͏

- Thật giống như không có gì khiến ta để ý cả. ͏ ͏ ͏

- Tây Môn Xuy Hỏa? Ngự Linh Tông? Phần Thiên linh thú? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Nếu như còn cái gì đáng giá người này lưu luyến, có lẽ cũng chỉ những thứ này. ͏ ͏ ͏

Lão ăn mày lắc đầu cười cười: ͏ ͏ ͏

- Tây Môn Xuy Hỏa có con đường của chính hắn, ta không cần phải can thiệp. Mặc dù Ngự Linh Tông yếu, nhưng ta rất yên tâm. Về phần Phần Thiên, ta đã chết, quản nó làm gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, như vậy giao dịch này coi như bỏ. ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không cảm thấy đáng tiếc. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏