Chương 803: Vô Đề
Biến cố bất thình lình, trực tiếp hù doạ Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Nó không cố ý cướp, là những thứ không gian chi lực này, trực tiếp tới. ͏ ͏ ͏
Sẽ không trách tội nó chứ ? ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một chút, Đoạn Kiều trốn sau lưng Hồng Thự, như vậy Hồng Thự cũng có thể hấp thu một chút. ͏ ͏ ͏
Như vậy không thể trách chúng nha, dù sao hai người cũng an toàn hơn một người. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà để cho Đoạn Kiều không nghĩ tới là, không gian chi lực trực tiếp vượt qua Hồng Thự, lại một lần nữa tràn vào trong cơ thể Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đây là muốn mệnh nó sao? ͏ ͏ ͏
Mượn đao giết người? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều có chút căng thẳng, nếu như bị nhìn thấy, khiến cho Đại Ma Đầu khó chịu, vậy nó liền xong. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như rõ ràng hắn lợi hại hơn, dựa vào cái gì không gian chi lực không hội tụ về phía hắn? ͏ ͏ ͏
Nếu Đại Ma Đầu nghĩ như vậy, Đoạn Kiều cảm thấy, nó phải chết, thật sự phải chết. ͏ ͏ ͏
Thời điểm nó ở nơi này kích động khẩn trương, Giang Tả xuất hiện, hắn nhìn Đoạn Kiều, sau đó từng bước ép tới gần. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều cảm giác tim mình sắp nhảy ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó nó lập tức vọt tới bên cạnh Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Này, cái này, tự nó xông vào, ta không biết đâu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó nhấc Hồng Thự lên, nói: ͏ ͏ ͏
- Ta biết, là ta làm. ͏ ͏ ͏
- Ta biết là ta sai, ta... ặc? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều sửng sốt, là Đại Ma Đầu làm ư? ͏ ͏ ͏
Hắn tốt bụng như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Đoạn Kiều có chút hiểu ra, người ta coi thường. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt mình với ánh mắt đối phương, không biết kém mấy con phố. ͏ ͏ ͏
Đồ vật nó để ý, Đại Ma Đầu không thèm để ý, đồ vật có thể để cho Đại Ma Đầu để ý. ͏ ͏ ͏
Bình thường đều là đồ vật nữ chủ nhân để ý, hoặc là đồ vật có liên quan trực tiếp với nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Đoạn Kiều thở phào, mệnh đã giữ được. ͏ ͏ ͏
Vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
Đáng vui mừng là, không gian chi lực của nó càng ngày càng mạnh, đến lúc đó không chừng có thể cách không thả câu. ͏ ͏ ͏
Chờ đến khi khôi phục lại đỉnh phong, là nó có thể tự mình thả câu chư thiên. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó một đống bảo bối, ai dám so tài trên ban công. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều đang hấp thu không gian chi lực, Hồng Thự lại bị Giang Tả nắm lấy. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự run rẩy đưa lê cho Giang Tả, lần này nó thật muốn cho Giang Tả ăn. ͏ ͏ ͏
- Két. ͏ ͏ ͏
Hồng Thự thống khổ la lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cau mày, còn đáng sợ như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Đặt Hồng Thự lên bờ vai, không để ý tới nữa nó. ͏ ͏ ͏
Mà Tẫn Linh Thu cũng trở lại, vừa trở lại một cái nó liền cả kinh nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này xảy ra chuyện gì vậy? Không gian sụp đổ sao? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Tẫn Linh Thu liền thấy Đoạn Kiều đang hấp thu không gian chi lực, nó lập tức bất mãn: ͏ ͏ ͏
- Tại sao ta ở bên ngoài quyết đấu sinh tử, nó lại không công chiếm lợi vậy? ͏ ͏ ͏
Nhưng cho nó hấp thu không gian chi lực khiến, nó cũng không nhất định hấp thu được, cho nên chỉ biết hừ lạnh. ͏ ͏ ͏
So đo cũng không so đo được. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là người nam nhân kia muốn nó như thế, Tẫn Linh Thu cũng không dám nói nhiều. ͏ ͏ ͏
Nó đang suy nghĩ mình có nên móc con ngươi ra hay không. ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một chút hay là thôi đi, nó cũng không phải là Vịnh Tê, cứ phải cắt một khối dài mới có thể qua được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thềm đá chi linh nói: ͏ ͏ ͏
- Đưa chúng ta ra ngoài đi. ͏ ͏ ͏
Bia đá lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Vâng tiền bối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cùng Tây Môn Xuy Hỏa đi ra ngoài, việc hắn phải làm đã hoàn thành. ͏ ͏ ͏
Mà Tây Môn Xuy Hỏa cũng không thiếu chuyện phải làm. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu do dự, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phần Thiên linh thú chết thật rồi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả dừng lại, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Ai biết được. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy ta phải đợi ở chỗ này, dầu gì bây giờ ta cũng coi như là người Ngự Linh Tông, hỗ trợ trông coi cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là nó nhàn rỗi quá, hơn nữa nó cũng không dễ dàng hắc hóa. ͏ ͏ ͏
Ừ, chủ yếu là không ít đồng bọn bị phong ấn khi đó đều ở đây, mọi người ở đây thì có thể chơi đùa. ͏ ͏ ͏
Thỉnh thoảng đánh cờ một chút, thật là thú vị. ͏ ͏ ͏
Một người quả thật quá buồn chán, dĩ nhiên là Tẫn Linh Thu muốn lưu lại. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng không thể tùy tiện ra vào đỉnh núi, nó đã nổi tiếng, ra ngoài cũng không thuận lợi như lúc trước. ͏ ͏ ͏
Hình như đột nhiên nó biến thành linh thú mạnh nhất Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Oa, loại cảm giác này thật tốt. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc không phải đội sổ. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu ở lại, tự nhiên Giang Tả không nói gì hay là để ý. ͏ ͏ ͏
Bây giờ nó đã dùng lực lượng, chuyện này cũng ngang với vấn đề bên ngoài được giải quyết. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Tẫn Linh Thu cũng coi như là người Ngự Linh Tông, nghĩ đến chắc người Ngự Linh Tông sẽ rất vui. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả mang theo Đoạn Kiều với Hồng Thự rời khỏi đỉnh núi. ͏ ͏ ͏
Bia đá chỉ đưa bọn họ đến dưới chân núi, xa hơn nữa nó cũng có chút cố hết sức. ͏ ͏ ͏
Mặc dù thềm đá có thể rời đi, nhưng hình như không cách nào rời khỏi đỉnh núi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn đỉnh núi, phát hiện trận pháp cấm chế nơi này cũng không có bị tổn thương bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Dùng không bao lâu, là có thể tự động khôi phục. ͏ ͏ ͏
Mà khi Giang Tả đi ra khỏi đỉnh núi, phát hiện bên ngoài đã hoàn toàn khác biệt, đơn giản là một vùng phế tích. ͏ ͏ ͏
Chỉ có đỉnh núi là vẫn đứng ở nơi này. ͏ ͏ ͏
Lần này không có quan hệ gì với hắn chứ ? ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không nghĩ tới, mình chỉ tới nơi này giải quyết vấn đề linh thú, làm sao Ngự Linh Tông lại trực tiếp bị diệt. ͏ ͏ ͏
Nhắc tới, Ngự Linh Tông yếu ớt như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Hắn nhớ Ngự Linh Tông có mấy người cũng tạm được. ͏ ͏ ͏
Chắc không có ở Ngự Linh Tông rồi. ͏ ͏ ͏
Về phần tình huống rốt cuộc là thế nào, hắn không biết. ͏ ͏ ͏
Dù sao kiếp trước hắn đã từng giết người lợi hại của Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏