Chương 804: Vô Đề
Giang Tả thu Đoạn Kiều với Hồng Thự lại, bên ngoài có khí tức không hề yếu lưu lại. ͏ ͏ ͏
Bây giờ Đoạn Kiều đang hấp thu không gian chi lực, Hồng Thự cũng hơi yếu, vẫn nên thu lại thì thích hợp hơn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả bắt đầu đi ra ngoài, giải quyết xong chuyện này là hắn có thể đi thẳng về. ͏ ͏ ͏
Trời cũng sắp sáng rồi. ͏ ͏ ͏
Vừa vặn về ngủ, ngủ một giấc đến ngày thứ hai. ͏ ͏ ͏
Mà lúc Giang Tả đi trên đường, Tiên Thiên khí trên người hắn đang không ngừng bốc lên, hấp thu năng lượng còn dư lại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả suy nghĩ một chút, lấy Chiến Linh Bia ra. ͏ ͏ ͏
Chiến Linh Bia vừa ra, cũng bắt đầu hấp thu năng lượng, tiếp theo trả lại cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa số lượng lớn vô cùng. ͏ ͏ ͏
Nếu như hắn đi dạo một vòng ở chỗ này, không chừng có thể thăng mấy cái cảnh giới nhỏ. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc hắn không có nhiều thời gian lãng phí như vậy. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả đi ra ngoài, Tây Môn chưởng môn cũng một thân một mình đi vào. ͏ ͏ ͏
Ông ta cần xác nhận rốt cuộc nơi này xảy ra tình huống gì, nếu không, không cách nào biết được phía sau nên làm như thế nào. ͏ ͏ ͏
Về phần những người khác đi vào, ông ta không yên tâm, tốc độ cũng không nhanh bằng. ͏ ͏ ͏
Quan trọng hơn là, ông ta có thể xác nhận tình huống con của mình. ͏ ͏ ͏
Thời điểm ông ta đi tới khu vực trung tâm, ông ta cảm giác được khí tức người khác. ͏ ͏ ͏
Là người xa lạ. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn cau mày, nơi này xuất hiện khí tức người xa lạ có thể không phải là chuyện gì tốt. ͏ ͏ ͏
Ông ta dừng lại, lẳng lặng chờ đợi người kia tới. ͏ ͏ ͏
Đúng, người đó đang đi về phía ông ta, chắc là đối phương đã phát hiện. ͏ ͏ ͏
Ẩn ẩn nấp nấp như vậy cũng không có ý nghĩa. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Tây Môn chưởng môn liền nhìn thấy bóng người tới, đó là một vệt bóng đen, nhưng lại có một loại cảm giác chúa tể. ͏ ͏ ͏
Con ngươi Tây Môn chưởng môn co rụt lại, trong nháy mắt, ông ta đã có thể xác nhận, người này không phải chuyện đùa. ͏ ͏ ͏
Theo bóng đen càng ngày càng gần, chân mày Tây Môn chưởng môn cũng càng ngày càng gấp. ͏ ͏ ͏
Trong lúc vô tình, ông ta lại mất đi ý nghĩ phản kháng. ͏ ͏ ͏
Người này, đơn giản là đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, người kia xuất hiện, là một người trẻ tuổi. ͏ ͏ ͏
Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười quỷ dị, trong nháy mắt thấy nụ cười quỷ dị, Tây Môn chưởng môn không biết tại sao, đột nhiên cảm giác không khí có chút lạnh. ͏ ͏ ͏
Sau khi nhìn thấy người này, Tây Môn chưởng môn cảm thấy áp lực lớn chưa từng có. ͏ ͏ ͏
Nhưng nhìn lên đối phương cũng chỉ có Tam giai. ͏ ͏ ͏
Ông ta liền không hiểu. ͏ ͏ ͏
Có điều Tây Môn chưởng môn vẫn chắp tay nói: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu từ đỉnh núi tới? ͏ ͏ ͏
Thật ra thì ông ta suy nghĩ rất nhiều, ví dụ như là hai vị linh thú vừa rồi, hoặc là một vị lão tổ trong núi. ͏ ͏ ͏
Tóm lại khiêm tốn là đúng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thấy Tây Môn chưởng môn cũng sững sờ, hắn nhận ra người này. ͏ ͏ ͏
Nói như nào đây, ông ta vốn nên làm chưởng môn, lại bị hắn bức tử. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng tu vi vị chưởng môn này chẳng ra hình dáng gì. ͏ ͏ ͏
- Chưởng môn Ngự Linh Tông? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt không biểu tình mở miệng hỏi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn lập tức gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng, đạo hữu là? ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trả lời. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Tây Môn chưởng môn nghe được hai chữ này, liền sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏
Người mà Biên Hải Đao Khách mời tới giúp? ͏ ͏ ͏
Tu vi thấp kém, bị con gái của hắn nhận định là Ác Ma? ͏ ͏ ͏
Đúng, đối phương mới chỉ Tam giai, quả thật có thể coi là tu vi thấp. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, cũng thật sự khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, đúng là hắn? ͏ ͏ ͏
Dù thế nào Tây Môn chưởng môn cũng không nghĩ tới, thì ra Phá Hiểu là như vậy. ͏ ͏ ͏
Khí thế kia có thể khiến cho bao nhiêu người vô lực. ͏ ͏ ͏
Ông ta cảm giác mình trách lầm con gái rồi. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với loại người như vậy, nó còn có thể nhảy nhót, còn có thể mắng đối phương là ác ma, đã rất không dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Hiện tại ông ta đối mặt Phá Hiểu, cũng không có ung dung như vậy. ͏ ͏ ͏
Mở miệng mắng sao? ͏ ͏ ͏
Đừng nói Phá Hiểu ở nơi này, ngay cả rời đi thì ông ta cũng không dám làm bậy. ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ trong chốc lát, Tây Môn chưởng môn không nghĩ nhiều nữa, mà chỉ nói: - - Đa tạ tiểu hữu xuất thủ, hiện tại linh thú đã không sao rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu còn xảy ra chuyện như này, cứ bảo Tây Môn Xuy Hỏa đi vào hỏi Tẫn Linh Thu. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn ôm quyền cám ơn. ͏ ͏ ͏
Một câu nói của Phá Hiểu, tiết lộ rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu vẫn còn ở nơi này, Tây Môn Xuy Hỏa không có chuyện gì, linh thú gây chuyện đã không còn uy hiếp. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Tẫn Linh Thu cũng thân thiện. ͏ ͏ ͏
Đối với bọn họ mà nói có những thứ này là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đưa tôi về thôi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ bao đưa đón, cho nên Giang Tả không chút do dự để cho vị chưởng môn này đưa hắn trở về. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn gật đầu, những chuyện khác để cho đám trưởng lão xử lý, ông ta phải tự mình đưa người này trở về. ͏ ͏ ͏
Sau đó ông ta dùng bí pháp thông báo cho vợ, rồi mang Giang Tả bay vút lên trời. ͏ ͏ ͏
Đám người Tây Môn phu nhân thì nhìn chưởng môn làm làm tài xế cho người ta. ͏ ͏ ͏
Một trưởng lão hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Người vừa bay lên trời là chưởng môn à? Hình như ông ấy mang theo người, là ai nhỉ? ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu, đã nói bao đưa đón. ͏ ͏ ͏
Tất cả trưởng lão: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏