Chương 805: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 805: Vô Đề

Bao đưa đón không có gì, nhưng chưởng môn tự mình đưa đón, có phải hơi quá hay không? ͏ ͏ ͏

Thật ra thì Tây Môn phu nhân cũng rất kỳ quái. ͏ ͏ ͏

Bà ấy đi đón không sao, dù sao cũng dẫn theo con trai của mình. ͏ ͏ ͏

Mặt mũi lớn hơn nữa cũng không lớn đến mức đó, hơn nữa chuyện khi đó quá khẩn cấp, con trai của bà lại sùng bái hắn, đi thì đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng đưa trở về thì... chồng bà xảy ra chuyện gì vậy? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn truyền âm tới nói, quả thật Phá Hiểu đáng sợ, là chúng ta hiểu lầm Linh Lung. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân: "? ? ? ?" ͏ ͏ ͏

Vì thế, bọn họ thấy không phải là một Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏

Sau đó bà ta không suy nghĩ nhiều nữa, nhận được tin tức con trai không có việc gì, cộng thêm bên trong cũng coi như bình thường. Cho nên bà ấy dự định đi vào đón con trai mình. ͏ ͏ ͏

- Nếu như xác nhận không có vấn đề, vậy thì tập hợp đệ tử rời đi. Để cho bọn họ ở bên ngoài đợi hai ngày, sau khi chắc chắn, lại đón trở về. Sau đó phong toả khu vực bên này lại, đệ tử bình thường đi vào có thể không chịu nổi dư âm nơi này. ͏ ͏ ͏

Một vị trưởng lão nói. ͏ ͏ ͏

Chưởng môn không có ở đây, tự nhiên phải có người sắp xếp. ͏ ͏ ͏

Về phần Tây Môn phu nhân, bà ấy cũng coi như là trưởng lão, nhưng cơ bản mặc kệ những chuyện này. ͏ ͏ ͏

Bà ta mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi đi vào xem một chút, chuyện bên ngoài tôi cũng không giúp được. ͏ ͏ ͏

- Vậy phu nhân cẩn thận một chút, nếu xảy ra vấn đề, chúng tôi cũng không tiện giao phó với chưởng môn. ͏ ͏ ͏

Trưởng lão nói. ͏ ͏ ͏

Tây Môn phu nhân gật đầu, sau đó một thân một mình đi vào. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này Tây Môn Xuy Hỏa cũng đi ra, hắn mang lão tổ chôn, sau đó toàn bộ hành trình cái gì cũng không được. ͏ ͏ ͏

Chí Tôn truyền thừa đúng là kém. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, chính hắn cũng không có ý định muốn. ͏ ͏ ͏

Nhưng lão tổ thấy vãn bối, không tặng chút gì sao? ͏ ͏ ͏

Đột nhiên chết bất đắc kỳ tử thì cũng thôi đi, còn khiến hắn phải đào mồ chôn. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó Tây Môn Xuy Hỏa xuất hiện ở sườn núi lúc trước. ͏ ͏ ͏

Khi hắn xuất hiện, liền thấy một con lươn trắng nằm trên đất. ͏ ͏ ͏

Nghe nói lươn nướng ăn rất ngon, không biết là thật hay giả. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu thấy ánh mắt của Tây Môn Xuy Hỏa, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu bối, ánh mắt ngươi rất nguy hiểm, nếu ngươi dám đánh chú ý vào ta, ta không ngại phá lệ ăn thịt người đâu. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Dám hỏi tại sao tiền bối lại ở chỗ này? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa cung kính hỏi. ͏ ͏ ͏

Tự nhiên hắn nhìn ra được, con lươn này chính là linh thú đi theo bên người Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu không biết nói gì, nó muốn ra ngoài đi bộ, nhưng vừa ra tới đây liền suy yếu cực độ. ͏ ͏ ͏

Trong lúc nhất thời nó quên mình còn chưa khôi phục, vừa mới đánh một trận với Phần Thiên linh thú, nó gần như hao tổn hết tất cả. ͏ ͏ ͏

Cho nên vừa ra liền nằm úp sấp. ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa suy nghĩ lại một lần nữa, nói như thế nào đây, đây là cơ hội ngàn năm một thuở. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Vạn Vật Thiết Cát ở ngay trên tay hắn, con lươn lại nhỏ, lấy thực lực của hắn, hoàn toàn đủ. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu lạnh run, theo như cách nói của Vịnh Tê chính là, luôn cảm giác có điêu dân muốn hại trẫm. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng Tây Môn Xuy Hỏa cũng không phải là hạng người vong ân phụ nghĩa, vừa rồi con lươn cũng coi như đã cứu hắn, bây giờ hạ thủ không thích hợp, qua đoạn thời gian rồi hãy nói. ͏ ͏ ͏

Sẽ luôn có cơ hội. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa con lươn có liên quan với Phá Hiểu, hắn cũng phải đi hỏi một chút có thể ăn được hay không. ͏ ͏ ͏

Nếu là sủng vật của Phá Hiểu, vậy thì thật sự là nước lớn trôi miếu long vương. ͏ ͏ ͏

- Tiền bối cần giúp một tay không? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa chân thành hỏi. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu đột nhiên hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ngươi có Vạn Vật Thiết Cát? ͏ ͏ ͏

Tây Môn Xuy Hỏa không có giấu giếm, gật đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Biết một chút. ͏ ͏ ͏

Tẫn Linh Thu không nói gì, xem ra nơi này cũng rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Ngày phòng đêm phòng, cướp nhà khó phòng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta làm một cái giao dịch đi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này trên bầu trời, xuất hiện một đạo kiếm ảnh. ͏ ͏ ͏

Hắn nhìn xuống khắp Ngự Linh Tông, cuối cùng mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Không nghĩ tới tiểu hữu cũng ở nơi này, nhưng khí tức trên người tiểu hữu quả thật rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Nếu vừa mới không phải hắn có kiếm đạo vô song, có lẽ hắn cũng phải cúi đầu. ͏ ͏ ͏

Thật ra thì khi biết Ngự Linh Tông có cường địch xâm phạm, có thể diệt vong, Kiếm Thập Tam đã tới đây. ͏ ͏ ͏

Hắn vẫn không có xuất thủ. ͏ ͏ ͏

Nếu như vừa rồi Tẫn Linh Thu bại, Phần Thiên linh thú dự định tru diệt Ngự Linh Tông, hắn sẽ ra tay. ͏ ͏ ͏

Chỉ là chuyện không đạt tới mức độ cần hắn phải ra tay. ͏ ͏ ͏

Ngự Linh Tông có ý nghĩ của mình, bọn họ cũng không phải là trẻ thơ mặc người chém giết. ͏ ͏ ͏

Nếu như không phải gặp phải dị biến, bọn họ cũng rất mạnh. ͏ ͏ ͏

Huống chi, Ngự Linh Tông không phải là không có cường giả. ͏ ͏ ͏

Sau khi xác định nơi này không sao, Kiếm Thập Tam liền rời đi, chuyện bên Thánh Địa cũng cần hắn nhìn. ͏ ͏ ͏

Khi Kiếm Thập Tam rời đi, một vị đạo sĩ cũng xuất hiện ở trên không trung, nhưng mà thấy Ngự Linh Tông đã bị phế, thì kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

- Hả? Nơi này xảy ra chuyện gì sao? ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ đưa tay tính toán, sau đó mặt đen lại: ͏ ͏ ͏

- Người kia đáng đâm nghìn đao, phá hoại cơ duyên của ta? Hơn nữa thiên cơ lại loạn. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏