Chương 806: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 806: Vô Đề

Đạo sĩ kia hạ xuống ngọn núi, nhìn chung quanh một chút. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng lại đến Ngự Linh đỉnh. ͏ ͏ ͏

- Quả nhiên, nơi người kia xuất hiện chưa từng có một chỗ bình thường. Xem ra sau này ta phải nhanh hơn hắn một bước. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ đi trên Ngự Linh đỉnh tự nói. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh hắn đi tới trước mộ lão ăn mày. ͏ ͏ ͏

Trước mộ có tấm bia đá. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ nhìn bia đá nói: ͏ ͏ ͏

- Bia đá, ta thấy ngươi có duyên với ta, muốn cho ngươi một hồi thiên đại tạo hóa, ngươi có muốn hay không. ͏ ͏ ͏

Bia đá: "Muốn." ͏ ͏ ͏

Đưa tạo hóa không có đạo lý không muốn. ͏ ͏ ͏

Bản lĩnh nhiều không đè người nha. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như không làm thềm đá chi linh, cũng có thể làm bia mộ mà. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn là bia mộ chủ nhân nó, rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ đưa tay ra nói: ͏ ͏ ͏

- Tạo hóa của ta, thiên địa hiếm có, độc nhất vô nhị, có thể một bước lên trời. Chỉ cần một khối Tam phẩm Linh thạch, đảm bảo ngươi mua không lỗ, không bị mắc lừa. ͏ ͏ ͏

Bia đá: "... , ta không có tiền." ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ sửng sốt, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏

- Bần đạo bấm ngón tay tính toán, phát hiện duyên phận giữa chúng ta chưa tới, cáo từ. ͏ ͏ ͏

Nói xong đạo sĩ dứt khoát rời đi. ͏ ͏ ͏

Bia đá: ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đây là tới đùa bỡn nó sao? ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ đi trên Ngự Linh đỉnh, cau mày, chữ duyên này tuyệt không thể tả. ͏ ͏ ͏

Vậy ai có thể thừa nhận duyên của hắn lần nữa đây? ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ đi dạo hết Ngự Linh đỉnh, đi tới một con bên linh thú ngã gục. ͏ ͏ ͏

Mà ở vị trí trái tim linh thú này, có một viên Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Linh thạch này nhìn như còn mới, định thần nhìn lại, là một viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Lúc này đạo sĩ cười: ͏ ͏ ͏

- Hôm nay bản đạo và ngươi có duyên, nguyện cho ngươi một hồi thiên đại tạo hóa, lấy của ngươi một viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Duyên, quả thật tuyệt không thể tả. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Dưới sự giúp đỡ của Tây Môn chưởng môn, rất nhanh Giang Tả thì đã xuất hiện ở gần Giang Thành. ͏ ͏ ͏

Hắn không có trực tiếp để Tây Môn chưởng môn đưa trở về, làm sao có thể cho những người này biết nhà ở đâu chứ. ͏ ͏ ͏

Nhỡ ngày nào đó tìm tới cửa thì làm sao bây giờ, đến lúc đó Tô Kỳ nhìn một cái, Ah, người quen giới tu luyện. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn sẽ bị treo lên. ͏ ͏ ͏

Sau khi tạm biệt Giang Tả, Tây Môn chưởng môn liền trở về. ͏ ͏ ͏

Ở cùng với vị tiểu hữu này như bị một toà núi lớn đè lên. ͏ ͏ ͏

Vất vả cho con của ông ta hợp tác với đối phương bắt Vịnh Tê, thật là để cho ông ta kiêu ngạo. ͏ ͏ ͏

Sau khi Tây Môn chưởng môn trở về, Giang Tả tự làm cho mình trận pháp che giấu. ͏ ͏ ͏

Cứ như vậy trở về khẳng định không được, đi tới đâu sẽ có người quỳ đến đó. ͏ ͏ ͏

Người tu luyện thấy hắn bị áp lực lớn, chớ nói chi là người bình thường. ͏ ͏ ͏

Bây giờ Giang Tả rất muốn biết loại trạng thái này kéo dài bao lâu, quá lâu cũng không sao. Nhưng nếu để cho Tô Kỳ thấy, sẽ rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Có điều Giang Tả cũng không biện pháp gì với chuyện này, nghiêm chỉnh mà nói vật kia không thuộc về hắn. ͏ ͏ ͏

Là do lôi đình gây ra. ͏ ͏ ͏

Muốn trực tiếp giải quyết, vẫn phải có đủ tu vi. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng nụ cười vẫn có thể từ từ biến hóa bình thường. ͏ ͏ ͏

Bây giờ cứ trở về trước đã. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Sáng sớm ngày thứ hai ͏ ͏ ͏

Thánh Địa tràn ngập ánh nắng, nhưng tuyết rơi vẫn chưa dừng lại. ͏ ͏ ͏

Đây chính là trạng thái bình thường của Thánh Địa, luôn luôn có tuyết rơi. ͏ ͏ ͏

Ngoài tuyết ra cái gì cũng không có. Xuyên Hà Tiểu Trấn thì còn có lúc đổ mưa. ͏ ͏ ͏

- Ba, tuyết thật là lớn, con nghe một vài sư tỷ nói, tuyết rơi càng lớn, chúng ta tu luyện càng nhanh. ͏ ͏ ͏

Trong phòng nhỏ, Tiểu Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ vui vẻ hét lên. ͏ ͏ ͏

ông chủ Hà kéo con gái mình lại nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, đi nhanh đến Thánh Địa đi, đến trễ sẽ bị đánh đó, nhớ, mang theo bùa hộ mạng đấy. ͏ ͏ ͏

- Vâng, nhưng hai ngày nay Thánh Địa có chuyện, mấy vị sư phụ đều đang bận rộn, nếu không con cũng sẽ không đến trễ. A, sư tỷ tới đón con, con đi đây, nói với mẹ, tối nay con muốn ăn bánh gatô. ͏ ͏ ͏

Nói xong Tiểu Diệp liền chạy thật nhanh xuống. ͏ ͏ ͏

Ông chủ Hà rất bất đắc dĩ, tự biết gần đây con gái được chiều thành hư. ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, sao tỷ lại tới đón muội vậy? ͏ ͏ ͏

Vừa chạy ra ngoài Tiểu Diệp liền vui vẻ la lên. ͏ ͏ ͏

- Nghe nói Thánh Địa đang bày trận pháp gì đó, bây giờ trận pháp sắp hoàn thành. Mà trận pháp hoàn thành sẽ dẫn động vô số linh khí tụ tập, là thời cơ tốt để tu luyện, sư phụ bảo tất cả chúng ta đi qua, ké chút cơ duyên. ͏ ͏ ͏

Một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi giải thích. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô liền mang theo Tiểu Diệp nhanh chóng đi đến Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

Tiểu Diệp vừa mới tiếp xúc tu chân, vẫn còn là người bình thường. ͏ ͏ ͏

Mấy vị sư phụ cũng coi như quan tâm Tiểu Diệp, để cho con bé thường xuyên trở về. ͏ ͏ ͏

Nhưng vừa mới bắt đầu, cũng không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Bây giờ đừng nói là Tiểu Diệp, gần như phần lớn đệ tử đều bị tập chung ở xung quanh đỉnh Thánh nữ Trì. ͏ ͏ ͏

Lúc này Kiếm Thập Tam cũng trở lại, hắn mở miệng hỏi Ngân Giáp: ͏ ͏ ͏

- Linh khí tụ tập ổn định chưa? ͏ ͏ ͏

Ngân Giáp nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi có thể hỏi người kia xem, hình như là hắn cố ý để cho linh khí tụ tập, trận pháp này có thể tiết kiệm được. ͏ ͏ ͏

- Không thể tiết kiệm. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏