Chương 810: Vô Đề
͏ ͏ ͏
Nhưng bây giờ không thể nói cái gì, đợi đến lúc đó toàn bộ phải dựa vào hắn. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
- Bây giờ sao? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, vẫn là nhà tôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả biết, sau đó cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thu dọn một chút, liền đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Giá cả gấp đôi mà nói, hắn sẽ được hai viên Nguyệt Lệ Châu, đến lúc đó lại có thể thăng một cấp. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng, Giang Tả cảm thấy, cần phải tụ tập tinh hoa nhật nguyệt với ngũ hành chi lực trước mới được. ͏ ͏ ͏
Như vậy hắn có thể một lần đánh ra Tiên Thiên tam khí. ͏ ͏ ͏
Lúc đó đồng nghĩa với việc có thêm một cái tất sát kỹ, hơn nữa tốc độ tu luyện cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Nếu như có cơ hội ngưng tụ Hỗn Độn Khí, sẽ trực tiếp dẫn tới chất biến. ͏ ͏ ͏
Bất kể là tốc độ tu luyện, hay lại là tất sát kỹ, cũng không thể so sánh nổi. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc, muốn ngưng tụ Hỗn Độn Khí, cực kỳ khó khăn. ͏ ͏ ͏
Năm đó hắn cũng hao phí rất nhiều thời gian, gặp được vô số cơ duyên, mới may mắn luyện thành Hỗn Độn Khí. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy, ngay cả Tiên Linh phủ chủ tự mình tu luyện, có ngưng tụ ra Hỗn Độn Khí hay không đều là vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhưng Hỗn Độn Khí đối với hắn ở kiếp trước mà nói, thật ra thì tác dụng không lớn. ͏ ͏ ͏
Thứ mà hắn biết đã hoàn toàn vượt qua Hỗn Độn Khí. ͏ ͏ ͏
Thời điểm hắn đỉnh phong, hiểu được lực lượng mà người khác không thể nào hiểu. ͏ ͏ ͏
Lực lượng hắn biết cũng là thứ người khác không cách nào biết. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà kiếp trước hắn gần như chưa từng dùng qua, bởi vì không có ai đáng giá Giang Tả vận dụng lực lượng vượt qua Chí Tôn kia. ͏ ͏ ͏
Thậm chí, ngay cả Cửu Tịch cũng còn lâu mới đủ tư cách. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả không giết chết nàng, mới có thể thử dùng lực lượng kia giết nàng, đáng tiếc vẫn không giết chết. ͏ ͏ ͏
Cho nên thời điểm hắn đứng ở đỉnh phong, chưa bao giờ chân chính dùng toàn lực. ͏ ͏ ͏
Một lần cũng không có. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng mạnh thì mạnh, hiểu hay không hiểu, thì vấn đề không giải quyết được vẫn không giải quyết được. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như không thể giết chết Cửu Tịch, không biết nấu ăn. ͏ ͏ ͏
Đây thật sự là một loại bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Đến bây giờ hắn vẫn không hiểu, tại sao không giết chết được Cửu Tịch? ͏ ͏ ͏
Mặc dù biết nguyên nhân do Vạn Diệp Tiên Linh, nhưng Vạn Diệp Tiên Linh làm sao có loại năng lực này? ͏ ͏ ͏
Thật ra Giang Tả rất muốn biết nguyên nhân, nếu không phải do Tô Kỳ, không chừng hắn cũng chạy vào Tiên Linh động phủ. ͏ ͏ ͏
Đi tìm Vạn Diệp Tiên Linh, sau đó nghiên cứu nó, có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút so với đời trước. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc, nhà có vợ hiền, không đi được. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, hắn cũng không bỏ đi được, không có tin tức của Tô Kỳ, hắn cũng rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Trên đường đến nhà Cố Kiếm Sinh, Giang Tả cũng che giấu bản thân mình. ͏ ͏ ͏
Hắn không thay đổi tâm tình, nhưng không có nghĩa là hắn không thể ẩn núp. ͏ ͏ ͏
Ảnh hưởng người bình thường quá mức phiền phức, hơn nữa gây ra xôn xao lớn. ͏ ͏ ͏
Lúc đó sẽ khiến cho sinh hoạt của hắn và Tô Kỳ bị quấy rầy. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu sau Giang Tả liền xuất hiện ở cửa nhà Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏
Hắn nhẹ nhàng gõ cửa nhà Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏
Cánh cửa mở ra, đập vào mắt hắn là mặt đầy vẻ mệt mỏi của Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hơi nghi hoặc một chút, dưới tình huống bình thường, hồ ly của Cố Kiếm Sinh biến mất, đúng là có chút bất đắc dĩ, nhưng dù sao cũng là chơi trốn tìm, không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Nhưng hình như hôm nay không giống. ͏ ͏ ͏
Có điều chuyện này không liên quan với hắn, đương nhiên hắn sẽ không đi hỏi. ͏ ͏ ͏
Mà thời điểm Cố Kiếm Sinh ngẩng đầu nhìn về phía Giang Tả, liền lập tức sững sờ. ͏ ͏ ͏
- Cậu... cậu. ͏ ͏ ͏
Trong lúc nhất thời Cố Kiếm Sinh không nói ra lời. ͏ ͏ ͏
Đúng, người trước mắt này cho hắn áp lực thật lớn. ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải biết đối phương là Phá Hiểu, hắn cũng có hoài nghi có phải mình gặp phải tiền bối nào đó hay không. ͏ ͏ ͏
- Cậu, trên người của cậu... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Còn không chờ Cố Kiếm Sinh nói xong, Giang Tả liền nói: ͏ ͏ ͏
- Anh nói một chút chuyện hồ ly đi. ͏ ͏ ͏
Trên người hắn không có gì hay để nghiên cứu cả. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh ổn định tinh thần, sau đó cố ý không nhìn Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Hắn phát hiện như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều, về phần tại sao đột nhiên Phá Hiểu như vậy, cậu ta không biết nhưng cũng không kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Tại sao? ͏ ͏ ͏
Bởi vì Phá Hiểu đi tới đâu chỗ đó nổ tung, đi tới đâu chỗ đó gặp họa, không có bản lĩnh, có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Cho nên cậu ta trực tiếp chấp nhận Phá Hiểu như vậy. ͏ ͏ ͏
- Là như vậy, lần này Tiểu Lê cáu kỉnh bỏ nhà ra đi, cho nên tôi không biết cuối cùng nó ở đâu. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi vào sân, sau đó thấy một cô gái đoan trang cao nhã đang ngồi ở đó. ͏ ͏ ͏
Thời điểm thấy cô ta Giang Tả hơi kinh ngạc, vậy mà nhà Cố Kiếm Sinh lại nuôi đồ chơi nguy hiểm như vậy. ͏ ͏ ͏
Hắn ta không sợ bị ăn sao? ͏ ͏ ͏
Người này chính là An Khê. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đi vào, tự nhiên An Khê cũng nhìn sang. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa nhìn một cái, sắc mặt cô ta liền biến hóa. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏