Chương 811: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 811: Vô Đề

Cái loại khí thế đáng sợ kia khiến cô ta có chút sợ hãi, có chút khủng hoảng, có chút không dám ngẩng đầu. ͏ ͏ ͏

Người này là ai ? ͏ ͏ ͏

Không, cô ta đã gặp qua người này một lần, nhưng lần trước không có cảm giác này. ͏ ͏ ͏

An Khê vẫn có chút lo lắng, nếu như người này tới giết cô ta, cô ta thậm chí không dám phản kháng. ͏ ͏ ͏

Lúc này cô ta lập tức đứng lên, không tỏ ra lạnh nhạt cao nhã như trước nữa. ͏ ͏ ͏

Đây chính là người Cố Kiếm Sinh mời tới tìm hồ ly sao? ͏ ͏ ͏

Người như vậy chạy đến tìm hồ ly? ͏ ͏ ͏

Điên à? ͏ ͏ ͏

Đối với những người này mà nói, nhất định là mất thể diện? ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc mắt nhìn An Khê, sau đó liền không quan tâm. ͏ ͏ ͏

Mọi người cũng không quen nhau. ͏ ͏ ͏

Giang Tả quan sát bốn phía một chút, hắn đột phá Tam giai, lực cảm giác cũng đã rất lợi hại. ͏ ͏ ͏

Ẩn giấu tầm thường căn bản không thoát khỏi mắt hắn. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hồ ly cũng rất lợi hại, trình độ che giấu thật sự cao. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả đưa tay nói với Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏

- Nguyệt Lệ Châu. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh biết, Phá Hiểu có nắm chắc. ͏ ͏ ͏

Đây là người tự tin nhất hắn ta từng gặp qua. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh đi tới bên cạnh Giang Tả, mang hai viên Nguyệt Lệ Châu giao cho hắn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn một chút, phát hiện vẫn là Nguyệt Lệ Châu chất lượng kém. ͏ ͏ ͏

Sau khi thu hồi Nguyệt Lệ Châu, Giang Tả liền lấy ra một tấm khiên. ͏ ͏ ͏

Vừa thấy tấm khiên mặt Cố Kiếm Sinh liền tái đi, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đạo hữu, có thể đổi cái khác không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn cậu ta một cái, sau đó lại nhìn lá chắn, thật ra thì hắn chỉ cảm thấy, chắc là con hồ ly kia đã quen bị cái khiên này đập mà thôi. ͏ ͏ ͏

Đổi cái mới tất cả mọi người không thuận tay. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng đổi một chút vấn đề cũng không lớn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả lấy ra Chiến Linh Bia, thật ra thì dùng Chiến Linh Bia cũng rất thuận tay. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt thấy Chiến Linh Bia xuất hiện, An Khê sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Trong đầu cô ta xuất hiện rất nhiều tin tức, còn suýt chút nữa bị đơ. ͏ ͏ ͏

Cô ta yên lặng cúi đầu xuống, sợ sắc mặt mình bây giờ bị nhìn thấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gắn tiền xu lên trên Chiến Linh Bia, sau đó ném nó lên trời, tiếp theo xoay người rời đi. ͏ ͏ ͏

Bởi vì không cần phải ở lại. ͏ ͏ ͏

Tự nhiên Cố Kiếm Sinh cũng không nói gì, may mà bia đá hơi nhỏ, cậu ta cũng cho Tiểu Lê mang pháp bảo nhiều phòng ngự. ͏ ͏ ͏

Chắc vấn đề sẽ không lớn. ͏ ͏ ͏

Ngay tại thời điểm Cố Kiếm Sinh nghĩ như vậy, Chiến Linh Bia bất ngờ trở nên lớn, lực lượng trấn áp hiện ra hết. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh sững sờ tại chỗ. ͏ ͏ ͏

Ngay cả An Khê cũng đang run rẩy. ͏ ͏ ͏

Tuyệt đối không sai, năm đó bia đá kia được nhân tộc luyện thành, chính là loại cảm giác này. ͏ ͏ ͏

Đây thật sự là bia đá của nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Oanh một tiếng, Chiến Linh Bia trấn áp xuống. ͏ ͏ ͏

Sau đó Chiến Linh Bia thu nhỏ lại, bay trở về bên người Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Lần này Giang Tả không có nghe được tiếng kêu thảm thiết của hồ ly. ͏ ͏ ͏

Ừ, nó đã trực tiếp ngất đi, chắc là không chết. ͏ ͏ ͏

Ngược lại âm thanh Cố Kiếm Sinh kêu có chút lớn. ͏ ͏ ͏

Không cần suy nghĩ Giang Tả cũng biết, Cố Kiếm Sinh đuổi theo giết hắn. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, cho dù đuổi theo ra, cũng không tìm được hắn. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh an ủi Tiểu Lê, cũng may không phải là rất nghiêm trọng, nếu không hắn thật muốn liều mạng với Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hôm nay Phá Hiểu thật là kỳ lạ, lần sau còn kỳ lạ như vậy, tuyệt đối không để cho hắn ra tay. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, như này còn không bằng dùng cái lá chắn kia. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu tuyệt đối là cố ý. ͏ ͏ ͏

Lúc này An Khê đi tới bên cạnh Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh thở dài: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, Tiểu Lê còn nhỏ, ngài có thể đừng chấp nhặt với nó hay không? ͏ ͏ ͏

Hiện tại An Khê đã khôi phục lại bình thường, cô ta nhìn Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏

- Ta muốn tất cả thông tin về người vừa rồi. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh nhướng mày một cái, sau đó thu hồi toàn bộ biểu tình, mặt đầy nghiêm túc nhìn An Khê. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Thật xin lỗi, chuyện này vãn bối giúp không ngài được. ͏ ͏ ͏

An Khê cau mày, sau đó trên người bắt đầu tản mát ra khí tức cường đại. ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng, coi như cô ta suy yếu, cũng không phải là người mà Cố Kiếm Sinh có thể so sánh, đừng nói một người, coi như một thành phố Cố Kiếm Sinh cũng không phải là đối thủ của cô ta. ͏ ͏ ͏

Người như vậy lại ở trước mặt cô ta nói không, đúng là đang tìm chết mà. ͏ ͏ ͏

- Ngươi không sợ chết sao? ͏ ͏ ͏

An Khê vừa nói xong, liền cảm giác mình hỏi sai. ͏ ͏ ͏

Sau đó lại hỏi một lần: ͏ ͏ ͏

- Ngươi không sợ tiểu hồ ly kia bị ta giết à? ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh sờ Tiểu Lê đang hôn mê, cuối cùng gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Sợ. ͏ ͏ ͏

- Vậy sao ngươi còn dám cự tuyệt ta? ͏ ͏ ͏

An Khê nói: ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê nói: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối rất để ý cái bia đá kia sao? Thậm chí bia đá đó có quan hệ to lớn với thời đại của tiền bối đúng không? Tiền bối không cần phủ nhận, vừa rồi ta đã nhìn thấy. Chuyện này cũng nói, khả năng Phá Hiểu là một nhân vật không tầm thường. Một nhân vật để cho tiền bối rất để ý, đúng không? ͏ ͏ ͏

An Khê cau mày: ͏ ͏ ͏

- Đúng thì như thế nào? ͏ ͏ ͏

- Đúng thì dĩ nhiên là nghiêm trọng rồi, theo lời tiền bối từng nói, hầu như đều liên quan hệ đến toàn bộ nhân tộc. Bán đứng Phá Hiểu, vãn bối rất có khả năng làm phản đồ cả nhân tộc. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê, nói: ͏ ͏ ͏

- Làm phản đồ nhân tộc, sẽ có kết quả gì, chắc là tiền bối đã biết rồi? Đối với vãn bối mà nói, chẳng qua chỉ là chết muộn mấy ngày mà thôi. Hơn nữa, có thể sẽ hại Tiểu Lê chết thảm hơn. ͏ ͏ ͏

- Nếu như ta không nói thì sao? Thậm chí sau này còn cho các ngươi rời đi? Ngươi phải biết, làm thì còn có một tia hi vọng, không làm thì bây giờ các ngươi phải chết. ͏ ͏ ͏

An Khê nói: ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏