Chương 812: Vô Đề
Cố Kiếm Sinh nhìn An Khê, trên mặt cũng không có ý sợ gì: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối nói thật buồn cười, vãn bối giúp ngài một lần, ngài sẽ thả vãn bối đi sao? Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, đây là một con đường không cách nào quay đầu. Cần quyết đoán mà không quyết đoán sẽ bị loạn, khi đó sẽ chỉ khiến cho người cảm thấy cố gắng trước đó uổng phí. Từ nay về sau, đừng nói tính mạng, ngay cả tự do cũng không có. Vãn bối đã hiểu rõ điểm này, tiền bối cảm thấy vãn bối sẽ đi làm sao? ͏ ͏ ͏
An Khê lộ ra sát ý: ͏ ͏ ͏
- Ngươi thật sự không có ý tưởng sống tạm? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cười cười: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, có lẽ tiền bối đã xem thường vãn bối, sống như vậy, không thể coi là còn sống. ͏ ͏ ͏
- Vì cái gọi là nhân tộc sao? ͏ ͏ ͏
An Khê công kích Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh mặc cho An Khê công kích, lực lượng của An Khê chảy qua người hắn, đồng thời lưu lại không ít vết thương. ͏ ͏ ͏
- Tiền bối lại xem trọng vãn bối rồi, chưa nói tới vì nhân tộc, đối với vãn bối nhân tộc trong miệng tiền bối không có ý nghĩa gì. Vãn bối chỉ vì chính mình thôi, chỉ vì muốn sống, sống theo cách vãn bối thích. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh vuốt ve Tiểu Lê, mỗi ngày mang theo Tiểu Lê, muốn đi đâu thì đi đó, thỉnh thoảng nhìn nó gây loạn cáu kỉnh, với hắn mà nói, đây chính là cuộc sống hắn thích. ͏ ͏ ͏
Thuận theo An Khê, không có bất kỳ kết quả tốt nào. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa loại cuộc sống đó quá phức tạp, hắn không muốn tiếp nhận. ͏ ͏ ͏
Chỉ là chết mà thôi, hắn cũng không phải chưa từng thể nghiệm qua. ͏ ͏ ͏
Có thể sống lâu như thế, cũng đã lời rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, dựa vào những hiểu biết của vãn bối trong khoảng thời này đối với Phá Hiểu, xin khuyên tiền bối một câu, Phá Hiểu này, sợ tiền bối không chọc nổi. ͏ ͏ ͏
Đây không phải là giả. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu tu luyện hai tháng, đã đột phá Tam giai. ͏ ͏ ͏
Không nói cái này, phàm là nơi Phá Hiểu đi qua, không có một cái nào không xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏
Nói những chuyện này hoàn toàn không liên quan tới Phá Hiểu, hắn tuyệt đối không tin. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa từ thái độ của An Khê, hắn càng thấy được những chuyện kia là do Phá Hiểu gây ra. ͏ ͏ ͏
Đối với năng lực của Phá Hiểu, hắn không phủ nhận chút nào. ͏ ͏ ͏
Mặc dù hắn không quá thích Phá Hiểu, nhưng Phá Hiểu rất lợi hại. ͏ ͏ ͏
Loại người như vậy chỉ cần cho hắn thời gian, toàn bộ giới tu luyện, tất nhiên có một vị trí của hắn. ͏ ͏ ͏
Ặc, nghĩ như vậy, Cố Kiếm Sinh phát hiện đến lúc đó chính hắn vẫn phải chết. ͏ ͏ ͏
An Khê có chút tức giận nhìn Cố Kiếm Sinh, người này lại dám nói cô ta không chọc nổi người kia. ͏ ͏ ͏
Nguyên nhân chủ yếu tức giận là người này nói thật. ͏ ͏ ͏
Sở dĩ cô ta muốn điều tra, chính là vì cô ta không chọc nổi. ͏ ͏ ͏
Cô ta không có can đảm động thủ với người kia. ͏ ͏ ͏
Nếu không vừa rồi cô ta đã ra tay. ͏ ͏ ͏
Cần gì để cho Cố Kiếm Sinh đi thăm dò. ͏ ͏ ͏
Từ sau Thiên Phạt, cô ta liền có chút sợ, thấy bia đá kia thì càng sợ. ͏ ͏ ͏
Cô ta lo lắng những người đó tới tìm mình, đến lúc đó người chết chính là cô ta. ͏ ͏ ͏
Cho nên cô ta muốn biết thông tin của người kia. ͏ ͏ ͏
Bây giờ cô ta không dám hành động thiếu suy nghĩ. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc người đàn ông này lại không vâng lời cô ta, thật là đáng chết. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng An Khê thu hồi thần thông, cô ta lại khôi phục cái loại dáng vẻ đoan trang cao nhã này. ͏ ͏ ͏
Sau đó ngồi sang một bên, dùng phúc ngữ nói: ͏ ͏ ͏
- Đói. ͏ ͏ ͏
Mặt Cố Kiếm Sinh đầy vẻ ngơ ngác, người này có chút không giải thích được. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng chắc là sống rồi, chỉ cần còn sống sót, hắn có thể thỏa mãn yêu cầu bình thường của An Khê. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nhóm Cảm Tri số 1. ͏ ͏ ͏
"Lúc trước nói chuyện quá để ý Ngự Linh Tông, tôi phát hiện tập đoàn Thiên Hoà lại xuất hiện một chuyện." ͏ ͏ ͏
Trần Ức gửi một tin trong nhóm chát. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
"Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Không liên quan nhưng đột nhiên Mặc Ngôn bị dẫn về Ma Tu địa giới rồi, có vẻ như Ma Tu lại muốn làm chuyện gì đó." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
"Tối nay ăn mừng không?" ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
"Tôi không có ý kiến, như vậy là Mặc Ngôn phải tới sau rồi, đây là tin tức tôi thấy vui vẻ nhất." ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương: ͏ ͏ ͏
"Tìm một chỗ, tôi tới nấu cho mọi người ăn." ͏ ͏ ͏
Ma Tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
"Mọi người như vậy là kỳ thị Ma Tu đấy." ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y gửi một icon khiếp sợ: ͏ ͏ ͏
"Tại sao cô còn ở đây?" ͏ ͏ ͏
Ma Tu Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
"Tôi chỉ trở về thôi, mọi người cho rằng tôi thoát khỏi nhóm sao?" ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hoá ra Ma Tu địa giới cũng có Internet. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gửi một icon ha ha: ͏ ͏ ͏
"Đúng rồi, tập đoàn Thiên Hoà lại xảy ra chuyện gì vậy?" ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
"Đúng đúng, gần đây không chú ý tập đoàn Thiên Hoà, khẳng định bỏ qua không ít chuyện." ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lo lắng nhất Mặc Ngôn tới "chăm sóc" mình. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cực kỳ quen thuộc, lần đầu tiên tới đã doạ được cô. ͏ ͏ ͏
Cô sợ nhất là ác mộng. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa gần đây lại bắt đầu gặp ác mộng, thật khó chịu mà. ͏ ͏ ͏
Quang ma pháp của cô đã lợi hại hơn rất nhiều, tu vi cũng vượt qua Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Nếu lúc này Mặc Ngôn trở lại, sẽ rất khó chịu, cho nên vẫn nên nói sang chuyện khác đi. ͏ ͏ ͏
Trần Ức cũng rất phối hợp: ͏ ͏ ͏
"Mọi người biết khu mua sắm của tập đoàn Thiên Hoà không?" ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
"Có người trúng giải sao?" ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏