Chương 841: Vô Đề
Lúc này ba Sơ Thanh nhìn ngọn núi cao nhất trên Thiên Thư Sơn nói: ͏ ͏ ͏
- Nghe nói chưa từng có ai đi lên đỉnh cao nhất của Thiên Thư Sơn. Cũng chưa từng có ai lấy được Ngộ Đạo Thạch. ͏ ͏ ͏
Một tên Ma Tu nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta không biết đã có ai từng đi lên đỉnh cao nhất Thiên Thư Sơn hay không, nhưng ai nói muốn lấy được Ngộ Đạo Thạch thì phải đi lên đỉnh Thiên Thư Sơn? Chờ đi, lần này Ma Tu chúng ta sẽ có người lấy được. ͏ ͏ ͏
Ba Sơ Thanh cười không nói, nói như thế nào đây. ͏ ͏ ͏
Nếu như là lúc trước, ông ta sẽ tin tưởng một ít. ͏ ͏ ͏
Thậm chí hy vọng con trai hoặc con gái ông ta lấy được Ngộ Đạo Thạch, nhưng bây giờ không nghĩ như thế. ͏ ͏ ͏
Tại sao ư? ͏ ͏ ͏
Bởi vì Phá Hiểu đến, hơn nữa dường như đối phương đến là vì Ngộ Đạo Thạch. ͏ ͏ ͏
Như vậy không thể cạnh tranh được rồi, Ngộ Đạo Thạch không thể không rơi vào tay Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
- Nghe nói leo lên được đỉnh Thiên Thư Sơn, sẽ xuất hiện Thiên Địa dị tượng, không biết là thật hay giả. ͏ ͏ ͏
Ma Tu còn lại nói. ͏ ͏ ͏
- Lên đỉnh ư, từ lúc sử sách bắt đầu ghi chép, chưa từng xuất hiện qua, chắc lần này cũng không có. ͏ ͏ ͏
- Chưa chắc, lần này quy tắc đã thay đổi, hơn nữa không cần chìa khóa, khẳng định không giống nhau. ͏ ͏ ͏
Nói tới chỗ này bọn họ cũng sửng sốt, đúng vậy, lần này không giống nhau. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ vẫn không biết, rốt cuộc là ai làm ra tất cả chuyện này. ͏ ͏ ͏
Là địch hay bạn, hoàn toàn không biết. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng, nếu dẫn động Thiên Địa dị tượng, hẳn là sẽ thu hút rất nhiều người chứ? ͏ ͏ ͏
Hoặc có lẽ cũng biết. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Môn linh lại nghênh đón một người mới. ͏ ͏ ͏
Người này là một tên đạo sĩ, khuôn mặt mỉm cười đứng ở trước Môn linh nói: ͏ ͏ ͏
- Môn linh tiểu hữu, có thể để cho bản đạo đi vào hay không? ͏ ͏ ͏
Môn linh không khách khí chút nào nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể, gọi ba ba đi. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu có thể, vậy bản đạo sẽ không khách khí, ta và ngươi có duyên, nhưng ngươi không có tiền, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận. ͏ ͏ ͏
Nói xong đạo sĩ trực tiếp mở cửa đi vào. ͏ ͏ ͏
Môn linh còn muốn phản bác nhưng lại sững sờ tại chỗ, má ơi, thiết bản. ͏ ͏ ͏
Sau ba ba, lại là một cái thiết bản. ͏ ͏ ͏
Môn linh không thể nào hiểu được, tại sao đột nhiên có nhiều thiết bản tới đây vậy. ͏ ͏ ͏
Rất lâu trước đây nó cũng gặp phải ba người, đó là những năm tháng không dám nhớ lại. ͏ ͏ ͏
Hiện tại phải khiêm tốn một chút. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi qua Luyện Tâm Lộ, đi tới bên một hồ nước. ͏ ͏ ͏
Cái hồ này rất lớn, trong hồ có một tòa núi nhỏ, ngọn núi này có một con đường, đây chính là đường đi lên Thiên Thư Sơn. ͏ ͏ ͏
Thật ra hồ nước này có thể coi là trạm nghỉ ngơi, tu luyện ở chỗ này cũng có rất nhiều chỗ tốt. ͏ ͏ ͏
Nhưng muốn đi lên vẫn có chút nguy hiểm, trong hồ có không ít thứ. ͏ ͏ ͏
Nhắc tới Giang Tả cũng không biết bây giờ mình đang ở tầng nào. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Thiên Thư Sơn sẽ tự động phân chia người, mà hồ nước bọn họ gặp phải cũng khác nhau. ͏ ͏ ͏
Nơi này có chín cái hồ, nói cách khác chính là có chín con đường, mỗi một giai đều có một cơ hội đi lên tầng trên. ͏ ͏ ͏
Chỉ xem bọn họ có thực lực này hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thật sự không biết hắn ở tầng nào. ͏ ͏ ͏
Hắn đã tiếp nhận phân bố, nhưng Tiên Linh Phủ chủ đã động tay động chân ở chỗ này, bây giờ rất khó nói hắn đi đường tắt, hay là Tần Thiên Ngưng đi đường tắt. ͏ ͏ ͏
Nếu như là Tần Thiên Ngưng, vậy thì rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Bát giai, hắn mạnh hơn nữa, cũng không chịu nổi khảo nghiệm của Bát giai. ͏ ͏ ͏
Tu vi hắn chỉ có Tam giai, không mượn ngoại vật, rất khó đi qua khảo nghiệm Bát giai. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả bứt một cái lá cây bên cạnh xuống, tiếp theo ném vào trong hồ. ͏ ͏ ͏
Thời điểm lá cây rơi vào trong hồ, một con cự mãng lập tức nuốt chửng lá cây, cuối cùng biến mất ở mặt hồ. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả đã xác nhận, là khảo nghiệm Tam giai. ͏ ͏ ͏
Nếu là Tam giai liền không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả dự định đi lên tầng kế tiếp tiếp, có lẽ không bao lâu nữa, là hắn có thể trực tiếp lên đỉnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà sau khi lên đỉnh sẽ hơi phiền toái, vì có dị tượng xuất hiện, thế nhưng dị tượng kia, cũng coi như là một lần tạo hóa. ͏ ͏ ͏
Phần lớn thời gian đều phải lãng phí ở nơi đó. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thánh Địa ͏ ͏ ͏
Sau khi đốn ngộ, đột nhiên Tô Kỳ mở mắt ra. ͏ ͏ ͏
Cô hoàn toàn khác với mọi người, hiệu quả đốn ngộ của cô tốt nhất, nhanh nhất. ͏ ͏ ͏
Vừa rồi cô đã hiểu ra hết thảy, đột phá tu vi không hề có khó khăn gì. ͏ ͏ ͏
Điểm này ngay cả Tĩnh Nguyệt sư tỷ cũng không thể sánh nổi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Tô Kỳ vẫn rất hiểu chuyện, không đi đánh thức những người khác. ͏ ͏ ͏
Mà để cho cô kinh ngạc là, sau khi các cô cùng đốn ngộ, liền không thấy video gì nữa. ͏ ͏ ͏
Hy vọng không có chuyện gì quan trọng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ nhẹ nhàng nhảy một cái rời khỏi vị trí của mình, nên nhớ, bây giờ chỉ có mình cô tỉnh. ͏ ͏ ͏
Hấp thu Tiên Linh Khí là chuyện không có khả năng, cho nên đây là thời gian thuộc về cô. ͏ ͏ ͏
Điều này nói rõ cái gì? ͏ ͏ ͏
Nói rõ cô có thể gọi điện thoại cho Giang Tả nói chuyện phiếm. ͏ ͏ ͏
Cũng may điện thoại vẫn còn ở chỗ cô, nếu không liền khổ rồi. ͏ ͏ ͏
Cho nên Tô Kỳ không nói hai lời, trốn ra một cái xó xỉnh, sau đó len lén gọi điện thoại cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngồi dựa vào tường nghịch nghịch dây cột tóc, nói như thế nào đây? ͏ ͏ ͏
Thật vui vẻ mà. ͏ ͏ ͏
Giống như trước đây nói chuyện yêu đương vậy, có thể tán gẫu với bạn trai. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả bước đi trên mặt hồ, cảm thấy điện thoại di động kêu. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn bước từ từ trên mặt hồ, sau đó gọi Đoạn Kiều ra: ͏ ͏ ͏
- Ai gọi tới? ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏