Chương 842: Vô Đề
Nếu như lúc này là người bình thường, hắn không có ý dịnh nhận. ͏ ͏ ͏
Hắn đang chuẩn bị phát lực đi lên đây. Nhưng mà trong nháy mắt hắn phát lực, Đoạn Kiều liền nói: ͏ ͏ ͏
- Dạ, là nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với áp lực của Giang Tả, Đoạn Kiều không thể nào nghĩ ra được. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả nghe thấy là Tô Kỳ gọi tới, thì vừa mới phát lực liền vội vã thu lực. ͏ ͏ ͏
Sau đó phanh một tiếng, trực tiếp ngã vào trong nước. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa mới rơi vào lại lập tức nhảy ra. ͏ ͏ ͏
Hắn đi lên bờ, sau đó bày ra một cái trận pháp cách âm, rồi mới kết nối điện thoại Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả than nhẹ trong lòng, không phải Tô Kỳ đang bận rộn sao? ͏ ͏ ͏
Tại sao lại có thời gian rảnh rỗi gọi điện thoại? ͏ ͏ ͏
Điện thoại vừa thông, Giang Tả liền nghe được tiếng cười chán ngắt của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Được rồi, tiếng cười kia mang theo cảm giác làm nũng nhè nhẹ, người khác muốn nghe cũng không được. ͏ ͏ ͏
- Em đang lén gọi điện thoại cho anh, nhưng nhỏ tiếng một chút, nếu không bị phát hiện sẽ không tốt. ͏ ͏ ͏
Thấy Tô Kỳ nói như vậy, Giang Tả cũng rất hiếu kỳ: ͏ ͏ ͏
- Không phải em đang bận sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không vui nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi điện cho anh mà hình như anh không vui thì phải. ͏ ͏ ͏
Giang Tả xoa mồ hôi lạnh, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Lần này lại là một phút à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Không, phải xem lúc nào sư tỷ tỉnh lại và sư phụ đi vào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hiểu, tỉnh lại là ý gì? ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ bắt đầu giải thích: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, tất cả chúng em rơi vào đốn ngộ, anh biết đốn ngộ không? Chính là cái gì cũng thông ấy. Em tỉnh lại trước thời hạn, cho nên mới có thể gọi điện thoại, vợ anh lợi hại không? ͏ ͏ ͏
Lợi hại, quả thật rất lợi hại. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả liền nghĩ đến Luyện Tâm Lộ. ͏ ͏ ͏
Tiến vào bên trong cái loại tâm tình vi diệu này, hắn cũng không có được cái gì, nhưng khả năng những người khác bởi vì hắn mà có được cơ hội đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
Mặc dù không rõ tại sao lại đốn ngộ, nhưng tuyệt đối có liên quan với video vừa rồi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, rất có thể bọn họ không biết chuyện Thiên Quyến? ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một chút, Tô Kỳ không biết cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Bởi vì, coi như không có hắn làm vật tham chiếu, bọn họ cũng sẽ liên tưởng đến Tô Kỳ có thể là Thiên Quyến. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô ấy cũng yêu nghiệt như vậy. ͏ ͏ ͏
Nằm cũng có thể đột phá, còn Tĩnh Nguyệt tỷ thì tu luyện trăm ngàn cay đắng, cũng không thể hoàn toàn bỏ rơi Tô Kỳ không tu luyện. ͏ ͏ ͏
Đây không phải là Thiên Quyến mới là lạ. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng bây giờ bọn họ không có khái niệm Thiên Quyến, cho nên không biết. ͏ ͏ ͏
- Lợi hại, không chừng tu luyện cẩn thận có thể vượt qua Tĩnh Nguyệt tỷ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả khẳng định. ͏ ͏ ͏
- Thế nhưng em không muốn tu luyện, em chỉ muốn ở cùng với anh, đã mấy ngày không trở về rồi. ͏ ͏ ͏
Giọng nói Tô Kỳ có chút ai oán. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc trước em đi công tác, cũng không thấy em như vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Không giống nhau, lúc trước anh không biết, còn bây giờ biết có thể làm nũng với anh. Khi đó chúng ta một mực cãi nhau, em vừa hy vọng anh gọi điện thoại tới, vừa sợ anh cãi nhau với em. Đặc biệt khó chịu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả im lặng, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc trước biết hơi ít. ͏ ͏ ͏
- Bây giờ biết nhiều, điện thoại cũng không gọi, em không gọi cho anh, có phải anh cũng quên luôn anh còn có vợ hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất mãn nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Tại sao cảm giác em giống như một tiểu oán phụ vậy nhỉ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hối hận vì lời vừa mới nói ra khỏi miệng. ͏ ͏ ͏
Sau đó đối diện yên lặng hồi lâu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đang nghĩ, có nên mở miệng nói chút gì không. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo phía đối diện truyền tới một tiếng cười khẽ: ͏ ͏ ͏
- Giang Tả tiên sinh, qua một đoạn thời gian ngắn nữa em sẽ trở về, anh nhớ xin nghỉ mấy ngày nha. Ở chỗ này đã lâu không ngủ, thật mệt. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy Tô Kỳ đang uy hiếp hắn. ͏ ͏ ͏
Thật là càng ngày càng quá đáng. ͏ ͏ ͏
Sắp xếp lịch trình của hắn, chi phối hướng đi của hắn, bây giờ còn uy hiếp sinh hoạt của hắn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể để cho anh thu hồi câu nói kia không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hừ lạnh: ͏ ͏ ͏
- Anh biết anh sai chưa? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Anh cảm thấy anh không sai, theo lý mà nói, anh chỉ nói câu em không thích nghe mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ai cho phép anh nói lý với em? Em đang nói chuyện yêu đương với anh, anh đi nói lý với em làm gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngơ ngác: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả không nói lời nào, quả nhiên, thời điểm cô ấy cố tình gây sự, thì không nên phụ họa theo. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không nói lời nào, là có thể an tâm vượt qua. ͏ ͏ ͏
Im miệng. ͏ ͏ ͏
- Nói anh nhớ em. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên Tô Kỳ không thôi gây chuyện. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏